Sương hoa rơi đầy sân viện, Sí Sương Kiếm hóa thành một ngọn đèn tâm kết, được Phù Thanh đặt trong lòng bàn tay. Tóc mai nàng dính đầy tuyết, quanh thân toát ra vẻ cô độc, lạnh lẽo và kiên quyết đến tàn nhẫn.
Nghe giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị của Phù Thanh, Ân Cửu Nhược cảm thấy tâm thần rối loạn, hồn phách càng thêm mờ nhạt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến.
"Tôn thượng, đây là sính lễ mà Như Ý Tông gửi tới…"
Tiên Hạc Đồng Tử chỉ huy gấu đen khuân vác từng đống sính lễ chất cao. Thấy cảnh tượng trước mắt, nó hoảng sợ, vội vàng đặt sính lễ xuống rồi lập tức bay đi mất.
Cơ quan gấu đen còn lại cũng lặng lẽ lùi ra, cố gắng giảm sự hiện diện của mình trên nền tuyết.
Phù Thanh — nữ nhân trong bộ bạch y cao quý, ánh mắt phượng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Nàng giơ tay kết ấn, trong hư không hiện ra một ngọn đèn tâm kết hồn, ổn định hồn phách của Ân Cửu Nhược.
Vốn dĩ Ân Cửu Nhược vẫn còn cảm ứng được Luân Hồi Ngục, nhưng khi ánh đèn tâm kết sáng rực, liên kết với nơi đó hoàn toàn bị cắt đứt. Dù nàng cố gắng thế nào, cũng chỉ có thể bị giam giữ ở đây.
Nàng phóng ra hủ bại chi lực, muốn khiến đèn tâm kết suy yếu, để nó tan biến. Nhưng tu vi giữa nàng và Phù Thanh cách biệt quá xa, không thể lay chuyển ngọn đèn thánh khiết kia.
Ngọn đèn tâm kết giữ hồn phách nàng lại giữa dương gian, không thể thoát ra.
Phù Thanh chỉ lặng lẽ nhìn nàng, vẻ ngoài đoan trang cao quý, ánh mắt không vui không buồn.
Toàn thân nàng toát ra vẻ bình tĩnh đến lạnh lẽo, như một người chủ đang nhìn con cá hấp hối trong ao, giãy giụa vô ích.
Đêm khuya trên Hạc Tuyết Phong, mặt hồ đóng băng yên tĩnh. Lâm Nguyệt Cư dưới ánh trăng kéo dài bóng, ánh đèn tâm kết lập lòe, hoa đồng khô héo rơi đầy đất.
Ân Cửu Nhược giãy giụa hồi lâu, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Phù Thanh, cuối cùng chỉ còn lại sự buông xuôi.
Thật tốt, lại bị nhốt vào cái nhà giam mang tên "Nói dối". Thật tốt.
Vì sao nữ nhân này không chịu buông tha? Rõ ràng đã có một mối nhân duyên được trời đất chúc phúc, vì sao vẫn không chịu buông tha cho ta?
"Tiểu Cửu, A Dần là ai?"
"Liên quan gì đến ngươi?"
"Ta là thê của ngươi, sao lại không liên quan?"
"Thê của ta?"
Ân Cửu Nhược nhìn đống sính lễ quý giá trên mặt đất, chỉ cảm thấy Phù Thanh thật tàn nhẫn — một kiểu tàn nhẫn không ai hay biết.
Trường Phạn đạo tôn cao cao tại thượng, trong mắt không dung nổi một hạt cát. Nàng không hiểu yêu, nhưng lại biết lợi dụng yêu, biến yêu thành xiềng xích, thành lưỡi kiếm đâm thẳng vào tim người khác.
"Ngài cuối cùng cũng sắp cùng Thẩm thiếu chủ thành đôi, chúc mừng."
Ân Cửu Nhược nhìn đờ đẫn về phía trước.
Nàng không cầu xin, cũng không nổi giận — vì những điều đó đều vô ích.
Khóc lóc, giận dữ chỉ có tác dụng với người yêu ngươi. Còn Phù Thanh — nàng là Phật vô tình vô dục. Ngươi có quỳ lạy thế nào, cũng chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng.
Ân Cửu Nhược từng nghĩ, nếu gặp lại Phù Thanh, nàng sẽ có rất nhiều điều muốn nói. Nhưng hóa ra, trái tim đã vỡ vụn ấy, giờ chỉ còn lại sự im lặng.
Thật ra, nàng là người thích náo nhiệt, thích ấm áp. Nhưng nàng cũng sợ sau náo nhiệt chỉ còn lại cô đơn.
Nhưng khi người ấy từng đưa tay ra với nàng, nàng đã không chút do dự mà bước tới.
Nghĩ lại thật buồn cười. Từng có người nói với nàng: đời người có bao nhiêu ngày tốt đẹp, qua rồi là hết.
Khi đó nàng còn cười nhạt, nghĩ rằng chỉ cần cố gắng nắm lấy là được. Nhưng sự thật chứng minh: ngày tốt đẹp nhất mà nàng nắm lấy, lại là lời nói dối lớn nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!