Ánh mắt ôn nhu của Phù Thanh đã biến mất, thay vào đó là sự quyết tuyệt như mổ bụng đoạn cốt. Nàng bóp chặt cổ trắng của Ân Cửu Nhược, để lại một vệt đỏ rồi buông ra.
Nữ nhân ôm lấy Ân Cửu Nhược, đâm toàn bộ thân kiếm xuyên qua tim nàng. Ân Cửu Nhược có thể cảm nhận rõ trái tim mình đang co giật đau đớn trên mũi kiếm, máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả hôn phục của hai người, đỏ đến chói mắt.
Trong căn phòng hôn lễ đỏ thẫm, ánh nến đỏ cháy sáng rực, như muốn biến khoảnh khắc này thành một cảnh tượng đẹp đẽ đến mơ hồ.
Hôn phục đỏ thẫm, kiếm bạc, mỹ nhân lạnh lùng, và máu đỏ từ ngực Ân Cửu Nhược — tất cả hòa thành một bức tranh vừa đẹp vừa tàn nhẫn.
Bàn tay trắng như ngọc của Phù Thanh siết chặt Sí Sương Kiếm, thân kiếm xoay nhẹ, tiếp tục đâm sâu vào trái tim đang giãy giụa.
Ánh mắt phượng của nàng cuối cùng cũng rút đi tia lưu luyến, cúi đầu hôn lên đôi môi nhuốm máu của Ân Cửu Nhược.
Khi ngẩng đầu lên, gương mặt nàng trắng như ngọc, môi đỏ như máu, đôi mắt trong trẻo không còn chút nhân tình, chỉ còn sự bình thản lạnh lẽo.
Thời cơ đã đến — không cần ngụy trang nữa.
Nhưng vì sao lại là lúc này?
Ân Cửu Nhược đôi mắt dần tan rã, cảm nhận rõ Sí Sương Kiếm đang cắt trong cơ thể mình. Nàng nghĩ đến những câu thơ về trúc diệp và tơ bông, nhưng lần này, thứ bị cắt không phải là hoa lá — mà là trái tim nàng.
Nàng chợt nhớ lại, thanh kiếm đang cắm trong tim mình, từng vì nàng mà chắn tuyết trên đỉnh đầu.
"Sư tôn… là Tiểu Cửu đã làm sai điều gì sao?"
Đôi mắt đen của Ân Cửu Nhược không còn ánh sáng, vẫn cố gắng tìm một lý do hợp lý.
Trong ký ức, dù Phù Thanh có lạnh nhạt, nhưng đối với nàng luôn dịu dàng. Có phải vì nàng quá tham lam?
Nàng luôn hy vọng người đầu tiên đối tốt với mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh, không biến mất, không bỏ rơi, không phản bội.
Nhưng đây… có phải là phản bội không?
Bên tai nàng như vang lên giọng nói dịu dàng của Phù Thanh:
"Ta sẽ cùng ngươi thành thân."
Lời hứa chắc chắn, như thệ hải minh sơn.
Nàng cúi đầu đầy khó nhọc, nhìn bàn tay đang cầm kiếm — ngón tay thon dài, mềm mại, là tay của Phù Thanh.
Nàng không nhận nhầm. Suốt bao năm qua, chính đôi tay ấy đã khâu áo mới cho nàng, dắt nàng đi qua rừng hoa mai.
Và giờ, chính đôi tay ấy đang cầm kiếm xuyên qua trái tim nàng.
"Không có… Tiểu Cửu không sai."
"Vậy vì sao? Vì sao?"
Thanh kiếm xuyên tim, Ân Cửu Nhược không còn sức để thở.
Nàng không hiểu. Suốt mười mấy năm qua, Phù Thanh có vô số cơ hội để giết nàng.
Khi Yêu chủ bị diệt, Phù Thanh có thể ra tay. Khi đưa nàng về Thương Lan Tông, cũng có thể sai người xử tử. Mười năm dưới Già Ma Tâm Tháp, bao lần có thể kết liễu nàng.
Nhưng nàng không làm.
Phù Thanh đã làm gì?
Nàng cứu Tiểu Hỏa, chuộc chim cánh cụt, khổng tước, nhận nàng làm đồ đệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!