Trên núi Tề Hạnh, sương mù nổi lên, mưa bụi lất phất. Máu tươi từ ngón tay Ân Cửu Nhược vẫn không ngừng chảy, nhuộm đỏ một mảng tuyết trên thảm cỏ.
Thẩm Thương Ly nhìn nàng đầy ẩn ý, giọng nói như cảm khái:
"Ngươi quả thật rất nghe lời Trường Phạn, không uổng công nàng dành cho ngươi nhiều tâm tư như vậy."
Biết rõ Thẩm Thương Ly cố ý khiêu khích, Ân Cửu Nhược cười lạnh, gió núi thổi tung tóc nàng, để lộ vết hoa văn đáng sợ nơi mắt.
"Ngươi không cần hao tâm tổn trí chia rẽ chúng ta."
Bị vẻ lạnh lẽo của Ân Cửu Nhược làm cho giật mình, Thẩm Thương Ly thoáng sững người, rồi nhanh chóng bật cười, nụ cười rực rỡ như hoa.
"Ngươi đúng là rất có tình với Trường Phạn, đáng tiếc lại quá ngây thơ. Ta chờ ngày ngươi tự mình nếm quả đắng."
Hai người một trước một sau rời đi. Ân Cửu Nhược đứng yên tại chỗ, máu tươi vẫn rỉ ra, thấm vào ngọc giác hình song ngư trong tay.
Phản ứng lại, nàng vội vàng niệm chú thanh trừ, xóa đi vết máu, rồi cẩn thận cất ngọc giác vào người.
Gần đây, luồng hắc khí từng biến mất lại mơ hồ xuất hiện, khiến máu nàng nóng lên, lòng đầy bất an.
Nhưng mỗi khi tu luyện theo pháp quyết Phù Thanh truyền dạy, hắc khí lại tan biến ngay.
"Có lẽ là do tu vi chưa đủ."
Đúng lúc đó, Tiểu Hỏa không biết từ đâu nhảy lên vai nàng, thân mật cọ cọ.
"Sao vậy, bị hai người kia dọa nên trốn đi à?"
Tiểu Hỏa gật đầu lấy lòng, hai cánh vỗ phành phạch, tỏ vẻ mình trốn trước là để giữ sức, đề phòng nguy hiểm còn có thể đi tìm người giúp.
"Được rồi được rồi, ngươi đúng là nhát gan mà còn giảo biện."
Không còn tâm trạng ngự tranh, Ân Cửu Nhược chậm rãi trở về Hạc Tuyết Phong cùng Tiểu Hỏa. Nhưng khi đến nơi, nàng thấy hoa mai đỏ rực như lửa, cánh hoa mềm mại rơi xuống, Phù Thanh mặc pháp y trắng tinh, ngồi trên đất, như đang trầm tư.
"Sư tôn, ta đã trở về."
Ân Cửu Nhược hành lễ với Phù Thanh.
Cánh hoa đỏ rơi xuống, đậu lên vạt áo trắng của nữ nhân, tạo thành từng vệt hoa văn như mây. Phù Thanh ngẩng đầu cười khẽ, mắt phượng long lanh, môi đỏ đầy đặn.
"Đi đâu vậy?"
Nữ nhân ngồi dưới cành mai cười như thế, Ân Cửu Nhược nhất thời quên mất phải trả lời, chỉ biết nhìn gương mặt trắng như ngọc của Phù Thanh, sắc hồng lan nhẹ đến tận làn da.
Cảm xúc u ám trong lòng nàng bỗng trở nên tươi sáng. Nàng cũng đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.
"Vui vẻ lắm sao?"
Phù Thanh hỏi, tưởng Ân Cửu Nhược gặp chuyện gì vui.
Nàng không biết, thiếu nữ cười rạng rỡ lúc này, phần lớn là vì chính nàng.
"Đi dọn rác dưới biển, rất vui."
Ân Cửu Nhược trả lời, rồi thành thật nói thêm:
"Còn gặp thiếu chủ Như Ý Tông, Thẩm Thương Ly."
"Thương Ly à. Nàng vừa đến tặng ta vài món lễ vật mừng cưới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!