Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ: Quá tam ba bận mãi hận từ đồng nghĩa.
Tay Cố Minh Hoài khựng hồi lâu trêи không trung, trầm giọng nói: "Buông ra."
Dung Dữ: "Không buông."
Bây giờ hắn giống như điện thoại chỉ còn 1% pin vậy đó, rút ra sẽ sập nguồn liền.
Phải sạc đầy mới được.
Cố Minh Hoài cúi đầu: "Cậu như vậy, chúng ta không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được."
Dung Dữ ngước đầu lên, giọng điệu đương nhiên đáp: "Có chuyện nói trêи giường cũng được mà, anh nói chuyện của anh, tôi làm là chuyện của tôi, có gì đáng ngại đâu."
Cố Minh Hoài: "Khụ khụ khụ."
Câu này nghe kiểu gì cũng thấy có nghĩa bóng!
Nhưng cậu thanh niên lại cứ nhìn anh bằng đôi mắt trong veo không chút tạp niệm: "Anh bị cảm rồi à?"
Cố Minh Hoài hít mũi: "Ừ bị cảm nhẹ."
Ngâm nước lạnh cả một đêm cũng không phải chuyện đùa, hôm nay anh đúng là bị cảm. Nhưng lý do ho khan lại không phải cái này.
Cố Minh Hoài nghĩ tới lo lui, cảm thấy chú cá nhỏ này có thể bị ảnh hưởng bởi tình huống 'chim non'. Anh nuôi Cá Nhỏ một tháng nay, sau khi hóa hình cũng nhìn thấy anh đầu tiên, nên mới sinh ra cảm giác ỷ lại với anh.
Chỉ chuyện này mới có thể giải thích lý do Cá Nhỏ ôm anh không chịu buông.
Anh ngồi vào mép giường, Dung Dữ cũng nhích theo, ôm eo anh mãi không buông, thậm chí còn muốn để đuôi cá lên đùi anh.
Cố Minh Hoài theo phản xạ lạnh giọng quát: "Không được nhúc nhích cái đuôi."
Anh không muốn phải đi tắm lần thứ 8!
Đuôi Dung Dữ hơi run rẩy, ngoan ngoãn để lại lên giường, bĩu môi nói: "Không để thì không để, dữ như thế làm gì."
Hắn cũng sợ để đuôi cá lên bệnh sợ dơ của Cố Minh Hoài lại phát tác làm anh ta phải vào tắm thêm hai tiếng đồng hồ, lúc ra thì phát hiện hắn đã biến thành cá mặn.
Thôi thì ôm như này cũng được.
Cố Minh Hoài hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là sao?"
Trêи đời thật sự có yêu ma quỷ quái à?
Trước kia Cố Minh Hoài không tin, nhưng bây giờ nhìn chàng tiên cá đang ôm mình trêи giường, không tin cũng uổng.
Dung Dữ mặt bình tĩnh, mở mồm đã bịa ra lời giải thích: "Tôi tới trả ơn."
Cố Minh Hoài: "Trả ơn?"
"Đúng. Tôi vốn là cá chép tinh, trước kia gặp chút chuyện nên bị biến về nguyên hình, bị bắt bán trêи chợ. Nếu không phải ngài Cố mua tôi về thì tôi đã sớm thành cá kho rồi." Dung Dữ vừa nói vừa ôm chặt hơn, giọng điệu chân thành đầy cảm kϊƈɦ, "Người phàm thường nói ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, tôi bằng lòng cùng ngài Cố vĩnh viễn không chia lìa thân thể."
Cố Minh Hoài nghĩ một hồi, tưởng tượng đến sau này, dở khóc dở cười đáp: "Cá Nhỏ à, người phàm nói lấy thân báo đáp không phải ý này, cậu không cần phải.... dính chặt tôi như vậy."
Dung Dữ kiên định nói: "Cần, yêu quái chúng tôi nhận ơn là phải trả, không trả sẽ còn nhân quả, bất lợi cho việc tu hành. Nên là ngài Cố ơi, lấy thân báo đáp đúng nghĩa là gì? Anh nói, tôi chắc chắn sẽ làm."
Cố Minh Hoài im thin thít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!