Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ: Vẫn là tui nhưng yêu Vann Winston.
Thứ bị sụp đổ còn sớm hơn nhân loại bị huỷ diệt, chính là thế giới quan của Cố Minh Hoài.
Thử hỏi hai mươi tám năm kiên định theo chủ nghĩa duy vật, vừa tỉnh dậy đã thấy một chàng tiên cá nằm trêи người mình, bạn sẽ có cảm tưởng thế nào?
Nghe thì lãng mạn giống truyện cổ tích thiếu nhi, nhưng thực tế cảnh này căn bản là chuyện kinh dị đêm khuya.
Cố Minh Hoài bật mạnh dậy, Dung Dữ đang nằm trêи người anh bất ngờ bị tuột xuống, đầu đụng vào thành hồ.
"Shhh---" Dung Dữ bị đau đến tỉnh, mở mắt nổi giận, "Lôi ra ngoài chém!"
Hắn ngủ mơ thấy cuộc sống ca hát nhàn nhã mấy năm trước, chưa uống được ngụm rượu hắn yêu thích đã bị cơn đau làm tỉnh.
Chuyện này mà ở trước kia, có kẻ dám làm phiền giấc ngủ của Ma vương bệ hạ, đừng hòng sống sót đi ra ngoài.
Hắn có tính gắt ngủ.
Dung Dữ rất tức giận, nhưng mới sáng sớm còn ngái ngủ lười biếng, giọng chú cá chép mềm mại êm tai, nghe hệt như đang làm nũng.
Cố Minh Hoài nhìn hắn: "Cậu muốn chém ai?"
Dung Dữ: "..."
Cuối cùng hắn cũng tỉnh hoàn toàn.
Hình như trong không trung có một đàn quạ bay qua.
Dung Dữ cúi đầu nhìn nửa người dưới, sờ sờ vảy cá bên tai.
Hắn vốc nước lên rửa mặt, nhìn kỹ lại lần nữa.
Đuôi vẫn còn, vảy cá cũng thế.
Được lắm, biến hình thất bại rồi.
Dung Dữ bình tĩnh chấp nhận hiện thực: "Không, tôi vừa nằm mơ."
Cố Minh Hoài chậm rãi nói: "Tôi cũng có cảm giác mình đang mơ."
Dung Dữ nói: "Ảo giác thôi, anh không nằm mơ."
Thanh niên gương mặt đẹp đẽ, sóng mắt dập dờn, nửa người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, mái tóc dài xõa tung trêи mặt nước, nửa người dưới nước càng thêm yêu mị, lộ vẻ cám dỗ ướt át.
Cố Minh Hoài nhìn chăm chú mấy giây, sau đó quay mặt sang chỗ khác: "Cậu để tôi yên tĩnh chốc lát."
Dung Dữ kiên nhẫn chờ hắn tiêu hoá, một phút sau hỏi: "Tỉnh chưa?"
Cố Minh Hoài tỏ vẻ còn chưa tỉnh lắm, hết sức bình tĩnh nói: "Trước tiên cậu xuống khỏi người tôi đã."
Đuôi cá lớn như thế còn đang đặt trêи người anh, sao bình tĩnh nổi.
Dung Dữ nhìn anh, thân thể mềm mại không xương lại sà tới, ôm lấy cổ Cố Minh Hoài, hơi thở nóng ấm làm người ta mặt đỏ tim đập dữ dội.
Hắn làm động tác quyến rũ nhất, nhưng giọng điệu lại vô cùng chính trực: "Không, anh để tôi ôm một chút."
Ôm cả đêm sao còn không mọc chân nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!