Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ: Tui á.
Cố Minh Hoài nói được làm được, từ đó về sau liền đảm nhiệm vai trò cho Dung Dữ ăn, mỗi tối đều tới rải thức ăn, trò chuyện với Dung Dữ.
Anh vẫn mắc chứng sợ dơ nghiêm trọng, ghét xúc cảm trơn nhớt của cá chép. Nhưng rải thức ăn trêи mặt nước thì Dung Dữ nhất định không chịu ăn, phải ăn trêи tay Cố Minh Hoài, mang bao tay cũng không được, vô cùng khó chiều.
Dưới kháng nghị tuyệt thực của Dung Dữ, bệnh sợ dơ của Cố Minh Hoài bị ép trở thành lúc ổn lúc phát tác. Khi cho cá ăn thì bình thường mà vừa ra khỏi hồ lại biến thành tên cuồng rửa tay.
Mỗi lần dưới vòi nước chà tay đến trắng bệch Cố Minh Hoài đều không khỏi nhìn vào gương đặt tay lên ngực tự hỏi, tại sao anh phải để ý sống chết của một con cá làm gì? Để nó chết đói thì có sao đâu?
Nhưng lần sau khi vào hồ bơi, thấy cá chép sung sướиɠ bơi về phía mình, tâm trạng Cố Minh Hoài lại khó hiểu mà thay đổi, vẫn cứ cam chịu đút nó ăn.
Nhìn chú cá nhỏ vui mừng vì thấy mình, cứ ỷ lại vào mình như thế... Cố Minh Hoài cảm thấy anh có thể miễn cưỡng chịu đựng một chút.
Chủ tịch Cố hồn nhiên không biết Dung Dữ chỉ là thèm linh khí của anh thôi, hắn còn chẳng để ý anh nghĩ gì nữa kìa.
Cuộc sống của Cố Minh Hoài rất đơn điệu, đối với những người khác thì không gì ngoài trao đổi công việc, cũng không liên lạc với người nhà. Mỗi ngày Dung Dữ được ăn chút thức ăn, hút chút linh khí, cuộc sống vừa giản dị vừa vui vẻ.
Không, hắn không vui chút nào hết, hắn rất muốn biến thành người, thề luôn.
Đáng tiếc mỗi ngày chỉ được hút một chút linh khí, còn cần rất nhiều mới có thể biến thành người.
Một ngày đẹp trời, Cố Minh Hoài đang đút Dung Dữ ăn, bỗng nói: "Này cá nhỏ, hình như mày mập lên."
Dung Dữ vừa nghe đã không vui, hung hăng vẫy đuôi, hất nước đầy mặt anh.
Mi mới mập lên! Chắng qua là do hắn hút nhiều linh khí nên có hơi trướng bụng thôi!
Quần áo và mặt Cố Minh Hoài ướt sũng, nhưng không giận, chỉ cụp mắt dặn dò: "Bơi nhiều vào, ăn ít thôi, mày nên giảm cần rồi!"
Đáp lại anh chính là một lần vẫy đuôi tạt nước nữa. Dung Dữ vẫn chưa hết giận, nhảy ra khỏi mặt nước, tát thẳng lên mặt Cố Minh Hoài.
Cố Minh Hoài không kịp đề phòng bị cá chép dính lên mặt. Giọt nước trong suốt trượt xuống theo mi mắt anh tuấn của người đàn ông, đậu trêи lông mi. Cố Minh Hoài đen mặt, vội vã lấy khăn lông bên cạnh lau, một tay lại vớt cá chép từ dưới nước lên, nghiến răng nghiến lợi: "Gan lớn rồi nhỉ?"
Cá chép bị ép ra khỏi nước lập tức giãy dụa, đây chỉ là phản xạ cơ thể. Dung Dữ lại mong Cố Minh Hoài đừng buông tay, cứ cầm lâu một chút, từng giây từng phút đều là linh khí.
Tiếc là được cầm chút xíu đã bị quăng lại vào nước, Dung Dữ bất mãn nhảy ra, như ghiền trò này, lại bắn đầy nước lên mặt Cố Minh Hoài.
Mi có gan thì cầm thêm lần nữa coi! Đầu cá ló ra khỏi mặt nước, không chút tiếng động ầm ĩ.
Cố Minh Hoài nhìn nó: "Sao, không phục à?"
Dù sao tay cũng chạm vào cá rồi, nên dơ thêm chút nữa cũng chả sao. Cố Minh Hoài dứt khoát 'lợn chết chả sợ nước sôi', như Dung Dữ muốn, lại vớt hắn lên: "Quậy nữa sẽ ăn mày."
Môi cá chép mấp máy.
Đánh địch tám trăm tự tổn một ngàn, mi ăn ta, mi cũng dị ứng nhập viện.
Cố Minh Hoài không nghe được Dung Dữ oán thầm, dạy dỗ xong, động tác nhẹ nhàng thả cá về: "Mày ngoan đi, tao không ăn mày."
Dung Dữ lười để ý đến anh, nằm trêи mặt nước, phơi bụng giả chết.
Cố Minh Hoài chọt chọt bụng cá: "Có nghe không?"
Lần này chú cá lại bị ấn thẳng vào trong nước.
Cố Minh Hoài hết hồn, chết rồi à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!