Chương 5: Cá chép vượt cửa rồng 3

Tác giả: Phù Bạch Khúc.

Chuyển ngữ: Mãi hận hskk.

Ngay sau đó Dung Dữ đã tới nhà mới của mình.

Hồ bơi dài 25 mét, rộng 12 mét, dùng để nuôi một con cá chép hai ký rưỡi, ở trong mắt người ngoài đây thật sự là phí của.

Mà hắn không chỉ có một cái bất động sản này, ngoài hồ bơi trong nhà, hắn còn chiếm luôn cái hồ ngoài trời.

Cố Minh Hoài xách túi nilong lên tầng 4, đứng ngay thành hồ thả cá chép xuống.

Dung Dữ từ trong túi bơi ra, cách bàn tay của Cố Minh Hoài cực kỳ gần. Hắn giật mình, cảm thấy trêи người Cố Minh Hoài tràn ra một luồng linh khí dày đặc.

Thật không tưởng tượng nổi.

Thế giới này hầu như đã không còn pháp lực, linh khí trong đất trời ít đến mức không cảm nhận được, hoàn toàn không thể tu luyện lại. Những Thần sử khác được đổi đạo cụ trong hệ thống cửa hàng để biến thành người, còn Dung Dữ chỉ có thể ở trong xác cá chép chờ chết.

Thế nhưng hắn lại cảm nhận linh khí tỏa ra từ tên người phàm Cố Minh Hoài.

Để xác định lại lần nữa, Dung Dữ bơi qua dán sát vào lòng bàn tay Cố Minh Hoài, chứng minh đây chắc chắn không phải là ảo giác. Trêи người Cố Minh Hoài thật sự đang tỏa ra linh khí, còn dồi dào hơn thế giới Tiên hiệp của Dung Dữ, thậm chí có thể thông qua tiếp xúc thân thể mà cuồn cuộn truyền cho Dung Dữ.

Dung Dữ vội vàng nhân cơ hội hút một hơi, bỗng cảm thấy trong cơ thể tràn đầy linh khí, còn hữu dụng hơn cả tinh hoa nhật nguyệt.

Lai lịch của người này không tầm thường.

Khi lòng bàn tay vừa chạm phải vảy cá Cố Minh Hoài lập tức rụt tay về, mới đụng đã tách ra. Hiển nhiên chạm phải vảy cá trơn nhớt làm bệnh sợ dơ của anh phát tác, nhanh chóng nhúng tay xuống hồ rửa.

Dung Dữ còn chưa hút đủ, bơi theo qua, quấn lấy tay người đàn ông tiếp tục hút.

Tiếp xúc thân thể mới hút được linh khí, mà có linh khí thì mới biến thành người được. Người bình thường sẽ chẳng ai đi 'tiếp xúc thân thể' với một con cá cả, nên đây là cơ hội có một không hai, không thể bỏ qua được... TruyenHD

Cố Minh Hoài không nghĩ là cá chép cũng bơi tới, còn tiếp tục dán vào tay anh, chân mày anh căng thẳng, suýt nữa đã bóp chết con cá này.

Chỉ nghĩ nhưng không làm là vì anh không muốn đụng vào nó.

Cố Minh Hoài muốn rút tay lại chuẩn bị bỏ đi, ai ngờ cá chép lại đột nhiên ngậm lấy đầu ngón tay anh không cho anh đi.

Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy vẻ mặt Cố Minh Hoài dần u ám, một lần nữa anh hoài nghi bản thân bị khùng mà đi chợ mua một con cá.

Anh nhìn đầu ngón tay đang trong miệng con cá: "Không nỡ rời xa tao à?"

Dung Dữ thầm nghĩ: Không nỡ rời xa linh khí của anh.

Cố Minh Hoài mặt không cảm xúc: "Này cá nhỏ, mày rất đẹp, nên phải quý trọng sinh mệnh, đừng chọc tao tức giận."

Thân thể này của Dung Dữ có vảy hồng vô cùng diễm lệ, hiển nhiên là cực phẩm trong loài cá chép.

Dung Dữ: Thế mà anh ta có thể xuyên qua bề ngoài nhìn thấu bên trong, phát hiện tao đẹp không ai sánh bằng kìa.

Vòng Huyết Ngọc: Trọng điểm là nửa câu sau biết không.

Dung Dữ không quan tâm nó, tranh thủ hấp thu linh khí.

Cố Minh Hoài không có kiên nhẫn ngồi chơi với một con cá, lập tức đứng dậy bỏ đi. Bước chân dồn dập điệu bộ vội vã, đoán chừng là muốn vào nhà vệ sinh chà tróc ba lớp da tay.

Dung Dữ bị ép nhả ngón tay ra, vẫn lưu luyến nhìn theo bóng lưng Cố Minh Hoài.

Những linh khí kia vào trong cơ thể như đá chìm đáy hồ, như muối bỏ biển, muốn biến thành người thì còn lâu mới đủ. Dung Dữ vẫy đuôi, tính xem lúc nào mới có được cơ hội như này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!