Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ: June nè.
Dung Dữ ăn xong trái táo, nghiêng đầu rút khăn giấy trêи đầu giường, cũng không thèm nhìn đã thuận tay ném lõi táo, lõi táo bay thẳng một đường vào thùng rác đối diện giường.
Phó Thiển Tri chợt nhớ y và Dung Dữ từng có một đoạn đối thoại, y còn nhớ rõ ràng giọng điệu ngạo mạn lại liều lĩnh của thanh niên lúc ấy.
"Bảy vết thương trí mạng, lỡ tay rất chuẩn."
"Tôi cũng không ngờ nhắm mắt mà cũng có thể trúng hồng tâm."
Phó Thiển Tri bất giác cong môi.
Người y thích, kiêu căng lại ngang tàng như ngọn lửa, bùng cháy mãnh liệt đến độ châm lên ngọn lửa tình yêu trong tim y, làm lòng y tràn đầy nóng bỏng.
Thanh niên dịu dàng như nước cần người bảo vệ trong miệng Y Văn, lúc y nghe chỉ thấy lòng bình tĩnh, không chút gợn sóng.
Theo lý mà nói thì tính cách một người sẽ không trái ngược hoàn toàn như thế.
Sau khi Y Văn bị y cảnh cáo cũng không dám nói láo, tất cả chuyện hắn nói đều là sự thật. Không thể là thanh niên giả vờ mấy năm nay.
Cảm giác xa lạ đó vẫn quanh quẩn không biến mất, Phó Thiển Tri quả thật không hiểu nổi điểm này.
Dù y có thông minh cỡ nào cũng không nghĩ tới, Kỷ Thanh Du và Dung Dữ căn bản không phải một người.
Phó Thiển Tri hỏi: "Ăn táo xong rồi, ăn cơm được chưa?"
Đồ ăn vẫn còn đặt trong lồng giữ ấm, lúc này lấy ra vẫn còn bốc hơi nóng.
Cả buổi chiều bị lăn tới lăn lui, Dung Dữ đói lắm rồi, hặn chậm rề rề nhích đến đầu giường.
Vừa nhích được chút chăn đã trượt xuống.
Lúc này cơ thể đã không còn trắng tuyết như trước nữa. Trước ngực sau lưng đều phủ đầy những vết xanh xanh đỏ đỏ, giống như cơn mưa hoa hồng rơi xuống biển mây trắng, cành lá xanh mướt xòe ra, đẹp đến mức dụ người phạm tội.
Phó Thiển Tri lập tức nói: "Mặc đồ vào."
Dung Dữ nói: "Không mặc đồ tù." Hắn nhịn bộ đồ thô sơ xấu xí kia lâu lắm rồi.
Phó Thiển Tri lấy một bộ đồ ngủ lụa rộng từ trong tủ quần áo: "Giờ mặc tạm của anh đi."
Dung Dữ tùy hứng nói: "Mai cũng không mặc đồ tù."
Phó Thiển Tri: "Anh sẽ cho người chuẩn bị quần áo mới."
Dung Dữ ngẩng đầu nhìn y.
Phó Thiển Tri bổ sung: "Hàng may riêng cao cấp."
Dung Dữ được voi đòi tiên: "Em muốn màu đỏ."
"Được." Lúc này người đàn ông rất dễ nói chuyện, gần như là đòi gì được nấy.
Dung Dữ hài lòng, lười nhác giơ cánh tay lên.
Phó Thiển Tri hiểu ý, trực tiếp tròng áo lên đầu hắn, giúp hắn mặc vào.
Dung Dữ thả tay xuống, nhìn thức ăn trong chén, lười cầm muỗng, há miệng: "A---"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!