Chuyển ngữ: June.
Trêи người Dung Dữ không một mảnh vải, da dẻ trắng nõn lộ cả ra ngoài. Phó Thiển Tri vừa nhìn đã vội vã phủ chăn lại kín mít.
Dung Dữ ngồi thẳng dậy, chăn tuột xuống lộ ra đầu vai trắng tuyết. Tóc hắn hơi rối, lười nhác nói: "Mượn phòng tắm anh dùm, tắm xong không có quần áo thay, tôi không thể cứ để vậy mà ra ngoài được."
Phó Thiển Tri mất tự nhiên dời mắt: "Ai cho cậu tắm trong phòng tôi?"
"Chẳng lẽ muốn ở dơ hai ngày?" Dung Dữ kinh ngạc đáp, "Tôi không chịu được."
Điều kiện sống của nhà tù Vô Tận này tệ như thế, thời gian mở nước và lượng nước được dùng đều có quy định. Bình thường sáng tối gì tù nhân cũng chỉ rửa mặt rửa chân là xong, còn phải chừa xíu nước giặt quần áo. Nửa tháng phòng tắm mới mở một lần, lúc đó mới được tắm táp sạch sẽ, hơn nữa còn phải dùng chung với đám đàn ông thối đó, bọn chúng còn tiểu cả trong bể tắm.
Một tháng tắm hai lần, dùng chung bể tắm với một đám người. Dung Dữ nghĩ thôi đã không muốn nghĩ.
Phó Thiển Tri tưởng tượng dáng vẻ Dung Dữ tắm chung với đám đàn ông... Đúng là hơi làm khó hắn.
Y không phải không biết mấy chuyện xảy ra trong phòng tắm. Nửa tháng buông thả một lần, đám tội phạm đã nhịn hơn nửa tháng sẽ tìm mục tiêu trong phòng tắm, vừa ý ai thì chơi người đó, một đám tụ tập ɖâʍ loạn. Với dáng dấp của Dung Dữ, dù bọn chúng không dám xâm phạm vì e sợ thực lực của hắn, nhưng những ánh mắt ghê tởm chắc chắn không thiếu.
Nghĩ đến những ánh mắt hạ lưu dán vào Dung Dữ, Phó Thiển Tri bỗng cảm thấy để người này dùng phòng tắm một chút cũng không có gì.
Y không thích người khác nhìn chằm chằm Dung Dữ như vậy.
Nhưng chuyện này không có nghĩa Dung Dữ có thể không mặc quần áo mà chui vào chăn y. Đây là hai chuyện khác nhau.
"Sao không có quần áo thay?" Phó Thiển Tri hỏi, "Nhà tù phát cho tù nhân hai bộ quần áo. Một bộ khác của cậu đâu?"
Mỗi tù nhân sẽ được phát hai bộ đồ để thay, một năm mới phát hai bộ mới. Dĩ nhiên không đủ để mặc quanh năm suốt tháng, bọn họ nửa tháng mới tắm một lần, cơ bản là bốc mùi chung với nhau.
Nhưng Dung Dữ mới vào hai ngày, sao lại không có đồ thay.
Dung Dữ: "Ngày hôm qua một bộ nay một bộ, không phải hết rồi à?"
Mỗi ngày Ma vương đều thay quần áo, đó giờ chưa từng trùng bộ nào.
Phó Thiển Tri: "Sao không mặc bộ hôm qua?"
"Chưa giặt sao mặc?"
"Sao chưa giặt?"
Dung Dữ có lý chẳng sợ: "Tôi giống người sẽ tự giặt quần áo à?"
Phó Thiển Tri: "..."
Đúng là không giống.
"Cậu lười cậu còn lý do lý trấu."
"Sao không được lý do lý trấu? Tôi không biết giặt quần áo mà."
Đối thoại chấm dứt, Phó Thiển Tri nhấc chân rời đi.
Năm phút sau, Phó Thiển Tri quay lại ném một chồng quần áo lên giường: "Mặc vào, quay về phòng cậu."
Trước mặt Dung Dữ là mười bộ đồ tù màu xám tro giống hệt nhau.
Dung Dữ chẳng thèm động: "Không muốn."
"... Quần áo cũng đưa cho rồi cậu còn muốn gì nữa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!