Chương 36: Nhà tù tai ương 7

Tác giả: Phù Bạch Khúc.

Chuyển ngữ: Tìm truyện thụ yang lake côn đồ bị công dduj ná thở khóc thút thít.

Đối với chuyện gọt táo cho Dung Dữ, Phó Thiển Tri một lần làm hai lần quen, gọt đến mức quen tay. Hôm qua cai ngục đã thấy, lúc đó cũng đứng hình một hồi nên bây giờ biểu hiện cũng không quá hốt hoảng.

Cùng lắm là xúc động một phen, ngài trưởng giám ngục thật sự rất cưng chiều số 52.

Còn trêи mặt đám tội phạm đều viết bốn chữ to.

Mẹ, nó, chấn, động.

Bọn họ hoa mắt ư?

Người mới đó gan to bằng trời, đang hất hàm sai khiến ngài trưởng giám ngục công chính nghiêm minh, lãnh khốc vô tình nhất trong cái nhà tù Vô Tận này, mà ngài ấy không những không trừng phạt, còn gọt táo đưa cho hắn???

Thậm chí có tù nhân quá khϊế͙p͙ sợ, run tay làm rơi cuốc đập lên ngón chân, lập tức kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết, khiến cai ngục phải rút côn điện ra cảnh cáo.

Cũng thức tỉnh đám phạm nhân đang trong cơn đờ đẫn.

Bọn họ vẻ mặt phức tạp nhìn chằm chằm thanh niên nằm trêи ghế. Vóc người gầy yếu thon dài, gương mặt tuấn tú xinh đẹp, ngón tay thon dài nõn nà cầm quả táo, môi đỏ mọng mê người chạm vào thịt táo trắng mướt ướt át, trông hệt như một chú mèo* lười nhác biếng ăn. (Chả hiểu sao ở đây tác giả lại để thành cô mèo nữa, nên nên mình xin phép sửa lại nha.... ;;-;;)

Nhìn còn thấy cảnh đẹp ý vui gấp trăm lần đám tội phạm dưa mẻ táo sứt trong nhà tù này.

Đừng nói đến hành tinh lưu đày đất đai cằn cỗi, dù ở một nơi như thủ đô Liên bang phồn hoa của Lam Tinh, người đẹp như thế cũng rất ít.

Bọn họ bỗng hiểu ra.

Thảo nào lại nhận được đãi ngộ đặc biệt, hóa ra là leo lên cây cổ thụ che trời như ngài trưởng giám ngục. Nhìn điệu bộ cưng chiều này, ngày hôm qua e rằng đã làm ngay trong phòng trừng phạt rồi.

Chiêu này người khác không học được, vì bọn họ không có gương mặt xinh đẹp như thế.

Các tù nhân nhất thời cũng không biết nên hâm mộ ghen tị ai. Vừa hâm mộ Dung Dữ có thể tham ăn tham uống không phải lao động, lại hâm mộ trưởng giám ngục có thể chiếm được báu vật tuyệt sắc như thế cho riêng mình.

Vốn tưởng trong tù giam này sẽ không ai ăn được mỹ nhân nóng nảy lại nguy hiểm như thế, không ngờ rằng cuối cùng lại leo lên giường trưởng giám ngục.

Một số tội phạm e ngại vũ lực của Dung Dữ bỗng nổi lòng khinh thường

---- còn tưởng ghê gớm gì, hóa ra chỉ là một thằng điếm bị người chơi.

Trong nhà tù Vô Tận này, nằm dưới chính là yếu ớt, kém hơn người khác một bậc, sẽ bị đám cao ngạo tự nghĩ mình mạnh tùy tiện bắt nạt, giễu cợt, xem thường.

Dung Dữ không chút để ý ánh mắt bọn họ, hắn chỉ thấy trái táo trong tay thật là ngọt.

Phó Thiển Tri không mặn không nhạt nhìn chằm chằm hắn: "Đứng lên."

Ai đời lại để tội phạm ngồi còn trưởng giám ngục đứng.

Dung Dữ lười biếng: "Tôi đang nằm sung sướиɠ, không muốn nhúc nhích."

Hiển nhiên không muốn dậy chút nào, cũng không muốn nhường ghế cho Phó Thiển Tri.

Hình ảnh sinh động giải thích cho câu 'Có chỗ dựa còn được thiên vị nên không sợ'.

Phó Thiển Tri thừa biết hắn sẽ không nghe lời: "Lấy thêm cái ghế."

Cai ngục: "Vâng."

Cai ngục lấy thêm ghế ra nhẹ nhàng đặt cạnh Dung Dữ, không dám nhìn sắc mặt đen như đáy nồi của ngài trưởng giám ngục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!