Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ: Cảm ơn mấy bạn đã chăm cmt và tặng sao cho tui. Nhờ mấy bạn mà tui siêng năng ra chương vậy đó.
Dung Dữ tựa vào đầu giường ăn táo. Quả táo vỏ mỏng ngọt thịt, lớp vỏ được gọt hết, thịt táo mượt mà bóng loáng, có thể thấy kĩ thuật dao của trưởng giám ngục siêu đỉnh.
Vòng Huyết Ngọc bội phục sự gan dạ của Đại ma vương: Anh lại dám kêu hắn gọt táo, không sợ hắn gọt anh luôn à.
Dung Dữ nuốt táo: "Hắn dám à?"
Vòng Huyết Ngọc: Anh thế này là ỷ được cưng mà kiêu.
Dung Dữ xem như chuyện đương nhiên: "Phục vụ bổn vương là vinh hạnh của hắn."
Vòng Huyết Ngọc theo phản xạ muốn bảo vệ chủ nhân mình, nhưng nghĩ lại vẫn nhịn xuống. Nó càng nhiều chuyện, Đại ma vương càng giày vò Chủ thần đại nhân, cuối cùng người xui xẻo lại là nó.
Chuyện của hai người nó không nhúng tay nữa!
Vòng Huyết Ngọc: Sao anh nhận ra Chủ thần đại nhân? Chẳng lẽ đúng như người phàm thường nói, yêu là sự hấp dẫn từ trong linh hồn, dù biến thành gì cũng có thể vừa nhìn đã nhận ra...
Lúc trông thấy Dung Dữ ngồi lên đùi ôm hôn Phó Thiển Tri, vòng Huyết Ngọc đã biết acc clone của Chủ thần đại nhân trong thế giới này cũng bị bóc rồi. Nó tò mò lắm luôn, không biết chỗ nào có vấn đề...
Dung Dữ mặt kiểu 'Mày hỏi câu gì mà ngu thế': "Chiếc nhẫn trêи tay hắn giống y chang Cố Minh Hoài, khinh tao mù à? Hay mày nghĩ chiếc nhẫn đó thịnh hành khắp muôn vàn thế giới, mỗi nhân viên có một chiếc?"
Mà kiểu dáng cũng chẳng phải kiểu thường thấy, sao không nghi cho được.
Vòng Huyết Ngọc:...Ồ.
Cái giải thích này chả lãng mạn gì sất!
Dung Dữ gặm hết trái táo, lõi táo một đường parabol bay chính xác vào thùng rác.
Dung Dữ nhắm mắt: "Vòng Nhỏ, mở mấy bộ phim coi."
Vòng Huyết Ngọc: Kiểm tra không có chức năng này.
Dung Dữ: "Hệ thống người ta nhiều chức năng thế, sao mày kém quá vậy?"
Vòng Huyết Ngọc tức: Bởi vì tôi là thần khí, không phải hệ thống! Tôi còn cao cấp hơn mấy cái hệ thống đó gấp ngàn lần, không, gấp mười ngàn!
Chẳng qua là nó bị chộp tới làm vòng phong ấn kiêm truyền tống của Dại ma vương, tất nhiên không có nhiều chức năng giải trí rồi.
Dung Dữ mất cả hứng kéo chăn đắp, tắt đèn ngủ: "Rồi biết rồi, đồ vô dụng."
Ai quan tâm nó cao cấp như thế nào làm gì, không cung cấp giải trí chính là phế thải.
Ngày tháng trong tù hết sức nhạt nhẽo, không có xíu hoạt động vui chơi giải trí, hắn muốn sớm tới thế giới tiếp theo.....
Dung Dữ ngủ một đêm, sáng hôm sau bị người đánh thức.
"Số 52!" Cai ngục gõ song sắt, "Dậy đi đến giờ rồi!"
Thanh niên trêи giường không nhúc nhích, vùi đầu vào chăn ngủ rất say, cai ngục gõ lớn thế cũng không nghe thấy.
"..."
Cai ngục A nhìn cai ngục B
---- Sao giờ ông?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!