Chuyển ngữ: Hóng drama nhưng vẫn không quên ra chương.
"Lại gặp nhau rồi ngài trưởng giám ngục."
Dung Dữ chào y, giọng điệu nhẹ nhàng thư thể không có gì xảy ra.
Phó Thiển Tri nói: "Mở cửa."
Sau lưng lại không chút động tĩnh, vì hai tên cai ngục đã bận ngồi xổm nôn ọe.
Mặc dù những tội phạm bị nhốt trong nhà tù Vô Vận này không phải thứ hiền lành gì, nhưng có trưởng giám ngục ở đây không tội phạm nào dám gây chuyện, mấy vụ đổ máu chân chính rất ít. Các cai ngục tố chất tâm lý bình thường không được rèn luyện, mà tình cảnh giết chóc máu me thế này cũng mới lần đầu chứng kiến.
Bọn họ tỏ vẻ chân mềm nhũn rồi, đứng không vững.
Phó Thiển Tri: "... Không có tiền đồ."
Anh tự quẹt thẻ mở cửa, lạnh giọng ra lệnh Dung Dữ: "Đi ra ngoài."
Dung Dữ khổ sở nói: "Ngài trưởng giám ngục, chân tôi cũng nhũn rồi, đứng không nổi. Ngài bế tôi ra được không?"
Phó Thiển Tri còn tin điệu bộ này của hắn thì chính là bị đần.
"Kéo cậu ta ra ngoài."
Sắc mặt cai ngục tái mét, chần chừ không dám bước lên.
Đó là tên cuồng sát đã giết cả phòng giam đấy!
Phó Thiển Tri: "..."
Một đám vô dụng.
Y nhịn cảm giác ghê tởm khi giẫm lên máu tươi, đi vào phòng giam, đứng trước mặt Dung Dữ. Cai ngục thấy vậy cũng gan hơn vội vàng đi theo vào, trêи tay bê một cái khay, trong khay có một con dao và một con chip.
Phó Thiển Tri cầm con dao lên, rũ mắt nhìn Dung Dữ: "Vươn tay ra."
"Làm gì?"
"Như cậu muốn, mức độ nguy hiểm của cậu tăng." Phó Thiển Tri rút dao ra, "Trọng phạm nguy hiểm cấp cao phải cấy chíp để tiện khống chế, dùng dao cắt thẳng lên da, không có thuốc tê."
Vẻ mặt Dung Dữ chợt trở nên ấm ức: "Tôi sợ đau."
Phó Thiển Tri lãnh khốc nói: "Ráng chịu."
Dung Dữ ngước lên nhìn anh hồi lâu, vẻ mặt giả vờ nhạt đi, thờ ơ đưa tay: "Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên anh làm vậy."
Vòng Huyết Ngọc chẳng lẽ không có tác dụng như con chip này à?
Phó Thiển Tri không hiểu những lời này có ý gì.
Nhưng sau khi nghe câu này, bỗng nhiên anh không muốn cấy chip vào nữa. TruyenHD
Ngón tay Dung Dữ thon dài sạch sẽ, lòng bàn tay với bụng ngón tay không chút vết chai, cổ tay trắng gầy còn đeo vòng Huyết Ngọc lóng lánh, giống như bàn tay của quý công tử sống trong nhung lụa.
Hoàn toàn không nhìn ra bàn tay này vừa nãy đã cướp đi bảy mạng người.
Tính thêm Khoa Đạt, hẳn là tám người.
Rõ ràng đã phạm tội ác tày trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!