Chương 29: Kết thúc thế giới 1

Tác giả: Phù Bạch Khúc.

Chuyển ngữ: Mới cày xong bộ nguỵ NP ngon dễ sợ.

Ngàn năm trước, gần bờ biển có một làng đánh cá nhỏ. Dựa núi kiếm sống, dựa biển kiếm ăn, đa số dân làng ở đây cũng dựa vào nghề đánh cá mà sống, cuộc sống cũng rất vui vẻ bình yên.

Những ngày tháng yên bình ấy rất nhanh đã bị phá vỡ vì trong thôn xuất hiện một yêu quái chuyên ăn thịt người. Nó là một con giao đen đã tu luyện hai ngàn năm, pháp lực cao cường vô cùng hung ác. Nó không những ăn thịt người còn ăn các tiểu yêu ngoài biển, làm xằng làm bậy coi trời bằng vung.

Chuyện này kinh động đến Vân Du đang ở đáy biển, hắn quyết định lên bờ thu phục hắc giao này.

Vân Du là Long vương trẻ tuổi nhất trong lịch sử, lúc đó mới tròn ngàn tuổi, tính tình dịu dàng nhân hậu. Huyết thống Long tộc tuy tôn quý nhưng nhưng huyết mạch đã suy tàn. Hắn vừa sinh ra đã là rồng, là vương của đáy biển này, còn có một em trai chung tộc, lúc bấy giờ vẫn đang là một quả trứng rồng chưa nở.

Long vương thương dân như con, ghét ác như thù, tất nhiên sẽ không cho phép con hắc giao gây rối. Nhưng dù thiên phú hắn có cao bao nhiêu, thực lực có mạnh cỡ nào, cuối cùng vẫn kém con hắc giao đạo hạnh ngàn năm, cứng đối cứng tuyệt đối không phải kế hay.

Lúc Vân Du lên bờ, quần áo sang trọng hoa lệ, dung mạo tuấn mỹ, trêи đầu còn có sừng rồng, vừa nhìn đã biết không phải con người. Một người đánh cá thấy Long vương đi ra từ biển sâu, bị dọa hét to: "Yêu quái!"

Rồi xỉu tại chỗ.

Vân Du: "..."

Hắn là Long vương, không phải yêu quái.

Hắn đáng sợ như vậy ư? Nếu hắn cứ như vậy mà vào thôn tìm hắc giao, e rằng chưa tìm được hắc giao đã doạ mọi người sợ chết khϊế͙p͙, mà đây lại không phải điều hắn muốn, cũng dễ rút dây động rừng.

Vân Du suy tính một hồi, mới biến thành dáng vẻ của người đánh cá, như vậy trông khiêm tốn hơn. Giả trang thành người phàm cũng có thể dụ rắn ra khỏi hang, dụ con hắc giao kia tới ăn hắn, sau đó bất ngờ tập kϊƈɦ làm nó không kịp trở tay.

Dù sao thì người đánh cá cũng đang ngất, tạm thời thay thế thân phận của người đánh cá cũng không có sơ hở gì.

Cứ như thế, Vân Du dùng thân phận người đánh cá đi vào thôn điều tra tình hình, hắn chưa tìm được hắc giao đã thấy một ngư dân đang xách một con cá chép về nhà. Con cá chép đó giãy đành đạch, trêи thân có linh khí nhàn nhạt quấn quanh, hiển nhiên đã có linh trí.

Tu luyện thêm ít ngày, là có thể thành tinh.

Người phàm không biết những thứ này, chỉ biết biến cá chép thành món ăn. Hắn đã gặp được thì không thể đứng nhìn, mỗi ngày làm một việc thiện, coi như tích chút công đức.

Lòng trắc ẩn của Vân Du nổi lên, đi tới hỏi ngư dân kia: "Vị đại bá này, xin hỏi cá chép của ngài là từ đâu tới?"

Ngư dân xách cá nói: "Tôi bắt được trong sông, định mang về nướng ăn."

"Ta thấy con cá này vừa lớn vừa đẹp, lại có linh tính, ăn không tốt lắm." Trong tay Vân Du biến ra mấy đồng tiền, muốn cùng người đánh cá đổi: "Đây là tiền hôm nay ta bán cá, đủ mua lại con cá chép này không?"

Số tiền này mua mười con cá chép cũng được, ngư dân lập tức vui vẻ nói: "Đủ chứ đủ chứ."

Vân Du xách cá chép đi, mang tới sông phóng sanh.

Hắn dịu dàng nói: "Cá nhỏ mau bơi đi, đừng để bị bắt nữa nhé."

Cá chép đỏ lại chỉ bơi quanh quẩn không đi, muốn nhớ kĩ diện mạo của ân nhân.

Vân Du cười tủm tỉm nhìn nó: "Không tìm được đường về nhà à? Vậy ta sẽ thổi cho ngươi nghe một ca khúc, mấy nhóc con nghe được giai điệu này, đều có thể về nhà."

Hắn hái một lá cây, đặt trong miệng thổi một điệu dân gian dễ nghe.

Đây là khúc Về Nhà của biển khơi bọn họ, cá nhỏ mặc dù không ở biển, nhưng vạn vật đều có thể trở về nhà.

Cá chép đỏ nghe ca khúc này, mới quyến luyến không thôi vẫy đuôi bơi đi.

Vân Du nhìn nó bơi đến phương xa, mất hút nơi cuối sông quanh co.

Hắn cũng nên đi làm chính sự.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!