Chương 27: Cá chép vượt cửa rồng 23

Tác giả: Phù Bạch Khúc.

Chuyển ngữ: June.

Đêm hôm qua Dung Dữ mệt muốn chết, ngủ say đến mức sấm đánh cũng không tỉnh. Sáng nay Cố Minh Hoài không nỡ gọi hắn dậy, cũng không thể bỏ người ở nhà một mình, nên quyết định không đến công ty. Lại không nghĩ đến một chuyện bình thường thế này lại khiến cậu cá nhỏ cảm động.

Cá nhỏ sống xa hoa đến mức người bình thường chẳng ai nuôi nổi, nhưng trong phương diện tình cảm lại rất dễ thỏa mãn.

Đuôi mắt Dung Dữ hồng hồng đẹp như được thoa một lớp phấn, đôi con ngươi dập dền sóng nước, làm lòng người nhộn nhạo. Đại ma vương dạo chơi khắp đất trời, chưa bao giờ đa sầu đa cảm. Xa cách gặp lại, mất rồi tìm thấy, phải là một chuyện đáng mừng.

Chỉ trách thân thể này là cá chép tinh, như được làm bằng nước, tuyến nước mắt vô cùng phát triển. Nếu đổi lại thành bản tôn Ma vương, cả đời hắn cũng sẽ không rơi một giọt nước mắt nào.

"Dễ cảm động vậy à?" Cố Minh Hoài nói, "Thế mấy ngày nay anh không đi làm ở nhà chơi với em."

Dung Dữ gặm táo, hàm hồ nói: "Anh có biết bây giờ trông anh giống gì không?"

"Giống gì?"

"Từ đây hôn quân không tảo triều."

"Anh chỉ xin nghỉ mấy ngày chứ không phải thả tay mặc kệ, sao gọi là hôn quân được? Còn em, vừa lười vừa yêu kiều, ở cổ đại chắc chắn là yêu phi hại nước hại dân." Cố Minh Hoài trêu ghẹo hắn.

"Anh mới là yêu phi." Dung Dữ phản bác, "Em càng giống hôn quân hơn anh đấy."

Hắn là Ma vương. Những quân chủ say mê tửu trì nhục lâm* trong mắt người phàm còn giản dị hơn Dung Dữ nhiều.

(Ao rượu rừng thịt của Trụ vương)

Cố Minh Hoài: "..."

Đúng là tự biết mình.

Cố Minh Hoài nhìn hắn: "Còn chưa hỏi, có chỗ nào khó chịu không em?"

Anh cũng có hơi lo lắng. Mặc dù sau khi yêu đương với cá nhỏ anh đã từng tìm hiểu

phương diện này, trước đó đã làm dạo đầu rất cẩn thận, nhưng dù sao cá nhỏ cũng không phải con người, bên trong chỗ đó ở đuôi cá càng không thể thấy được...

"Nếu em nói khó chịu chẳng lẽ anh chịu dừng à?" Dung Dữ hỏi.

"Anh có thể cải thiện."

"Thôi kệ đi." Dung Dữ cắn miếng táo lạnh nhạt trào phúng, "Còn chẳng bằng lần đó."

"..."

Trong phòng bỗng chốc an tĩnh đến đáng sợ.

Dung Dữ đang say sưa gặm táo bỗng khựng lại, chậm chạp nuốt miếng táo trong miệng xuống.

Hình như hắn vừa nói hớ gì đấy thì phải?

Sắc mặt Cố Minh Hoài phút chốc từ xuân ấm áp hoa nở thành đông âm 3 độ, giọng lạnh đến mức kết băng: "Lần đó?"

Đêm hôm qua là lần đầu tiên của bọn họ.

Dung Dữ bình tĩnh cắn thêm miếng táo, mượn chuyện này lảng tránh vấn đề.

Dù trái táo chỉ còn cái lõi, không biết cắn chỗ nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!