Chương 24: (Vô Đề)

Tác giả: Phù Bạch Khúc.

Chuyển ngữ: Rcm "Giáo chủ lạc đường ký" 🥺

Vẻ yêu mến trêи mặt bà Đinh biến mất, bà phòng bị hỏi: "Cậu muốn nói gì?"

Đã đến nước này, bà làm sao còn không biết mục đích của cậu trai này khi bắt chuyện với bà.

"Phu nhân yên tâm, tôi cũng không có ý xấu. Chỉ là tôi bị gã cặn bã đó lừa tất cả, nên không muốn thấy người khác giẫm vào vết xe đổ của tôi. Thấy Đinh tiểu thư thân thiết với gã nên muốn nhắc nhở vậy thôi."

Cậu thanh niên tràn đầy khổ sở, nom rất đáng thương, "Gã quen giả giờ giả vịt, lừa tiền lừa tình tôi, mới đầu còn dụ tôi đưa hết di sản của cha mẹ cho gã, nên gã mới có vốn liếng làm ăn. Làm được rồi thì đá tôi ra khỏi nhà, may mà tôi gặp được ngài Cố mới có chỗ sống qua ngày."

Bà Đinh vẻ mặt cứng lại, trước đó bà chỉ thấy Trương Văn Phàm không đáng tin, nhưng nếu lời cậu thanh niên nói là sự thật thì nhân phẩm vô cùng tồi tệ!

"Cậu có chứng cứ không?"

"Cũng do tôi ngu, lúc ấy chưa từng đề phòng gã, nên mới không giữ lại chút gì." Dung Dữ hối hận, "Có điều lúc đó tôi sống chung với gã ở căn phòng số 2 khu Ô Thủy thành Đông, người xung quanh khu đó bây giờ chắc chưa dọn đi, hỏi thăm một chút là biết."

Khu ở thành Tây là khu nhà giàu của thành phố Chương Hoa, còn khu phía Đông có thể gọi là khu dân nghèo. Mới đầu Trương Văn Phàm đầu tư thua lỗ phá sản, gã đến nơi đó ở, Trì Ngư không chút oán hận sống cùng gã trong căn phòng tồi tàn, hàng xóm xung quanh ai cũng thấy.

Sau khi phát đạt rồi Trương Văn Phàm luôn muốn giấu đi quá khứ xấu hổ này, nhưng chỉ cần đã làm thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết. Cậu cho địa chỉ cụ thể, nhà họ Đinh sẽ lần theo mà tra, chắc chắn sẽ phát hiện sự thật rằng Trương Văn phàm đã từng qua lại với Trì Ngư, cũng sẽ phát hiện ra số tiền vốn không rõ lai lịch của Trương Văn Phàm.

Tất nhiên Trương Văn Phàm không phải đồng tính luyến ái, gã sợ đồng tính muốn chết nên giả vờ đồng ý làm bạn trai Trì Ngư chỉ để húp trọn khối tài sản đó. Vừa muốn nuốt tiền còn không muốn đeo cái danh nhục nhã, trêи đời nào có chuyện tốt như thế.

Đồng tính không phải vết nhơ, nhưng đồng tính mà lừa cưới con gái nhà người ta thì hết sức bỉ ổi. Nhà họ Đinh tuyệt đối sẽ không để con gái họ chịu ấm ức như thế, mà cơn giận của bọn họ làm sao Trương Văn Phàm chịu nổi.

Bà Đinh nén giận nói: "Tôi sẽ đi kiểm chứng."

Thật ra bà đã tin mười mươi, cậu thanh niên này rất được lòng bà, trông khôn khéo dễ mến như thế, còn là người của Cố Minh Hoài, sao phải lừa bà làm chi? Còn Trương Văn Phàm bà đã không ưng từ trước, bà không thấy gã ta có chút thật lòng nào với con gái bà, nên bà cũng rất rõ ràng vấn đề nhân phẩm của gã.

"Nó là đồng tính luyến ái còn dám lừa gạt tình cảm con gái tôi." Bà Đinh cả giận, "Lý nào lại thế! Nó muốn mưu đồ chiếm đoạt tài sản nhà họ Đinh chúng tôi à!"

Dung Dữ: Tự tin chút, bỏ 'à' đi.

Dung Dữ buồn bã nói: "Chuyện này tôi không dám chắc, nhưng gia sản của tôi cũng bị gã lừa sạch rồi."

Câu này so với một mực khẳng định 'Tôi thấy gã đúng là muốn chiếm đoạt tài sản nhà bà' còn có tác dụng hơn nhiều. Đây mới chỉ là suy đoán, nhưng chuyện của Dung Dữ là thật.

Bà Đinh tức đến cười: "Giỏi, nó giả vờ đúng là giỏi. Bao lâu nay mở miệng đều nói không tham một đồng của nhà họ Đinh, thì ra đang mưu tính từ từ..."

Dung Dữ đúng lúc châm thêm chút dầu cuối cùng: "Không ham tiền ư? E là chưa chắc."

Bà Đinh đã rất tín nhiệm Dung Dữ, vội hỏi: "Sao thế?"

Dung Dữ tỉnh rụi: "Hôm kia trong buổi đấu giá Kỳ Hàng, tôi thấy Đinh tiểu thư ngồi chung với Trương Văn Phàm, mới biết quan hệ của bọn họ không bình thường."

"Ngài không thắc mắc sợi dây chuyền của con gái ngài đang ở đâu sao?"

Vẻ mặt bà Đinh thay đổi.

Hay lắm, cả còn gái bà cũng bắt tay người ngoài gạt bà! Cái thứ Trương Văn Phàm này quả nhiên là thứ gây hoạ!

Bà Đinh che ngực, tức đến khó thở.

Dung Dữ trấn an nói: "Phu nhân bớt giận."

Bà Đinh khoát tay tỏ ý không sao.

Sau khi lấy hơi bình tĩnh lại, bà Đinh chợt thấy đồng tình với đứa bé đáng thương trước mặt mình: "Cảm ơn con đã nhắc nhở, bằng không không biết chúng tôi sẽ bị súc sinh kia gạt tới bao giờ. Con kết bạn Wechat với dì nhé? Sau này có chuyện gì cũng tiện liên lạc... Loại người cặn bã khốn nạn như thế không đáng cho con đau lòng, dì chúc con với chủ tịch Cố hạnh phúc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!