Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ:...
Tiếng vỡ chói tai vang lên, phá tan bầu không khí yên lặng làm không ít người ghé mắt nhìn qua.
Ông Đinh chau mày, quả nhiên là thứ không có tiền đồ, mới thấy một nhân vật như thế đã thất lễ, sao xứng với Vi Vi.
Sao Trương Văn Phàm còn nhớ những điều này, vừa thấy khuôn mặt quen thuộc đó gã đã sợ mất hồn.
Trì Ngư... Sao Trì Ngư lại ở đây?
Cậu ta phải chết rồi mới đúng! Nội đan bị moi, bị bán vào chợ, sao có thể không hề gì mà trở về còn đi bên cạnh chủ tịch Cố?
Không có ai trả lời gã một đống nghi vấn này.
Cố Minh Hoài liếc nhìn vẻ mặt tái nhợt như găp ma của Trương Văn Phàm, nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, khẽ mím môi làm đường cong bên hàm càng thêm cứng rắn.
Quả nhiên cá nhỏ có quen người này.
Trông phản ứng thì có vẻ như người này đã làm chuyện có lỗi với cá nhỏ.
Dung Dữ không thèm nhìn Trương Văn Phàm lấy một cái. Trước kia hắn thường mở tiệc làm vui, nhưng đây là lần đầu tham gia loại yến tiệc của xã hội hiện đại, hắn đang vui vẻ quan sát mọi thứ xung quanh.
Phòng khách không lớn như nhà ngài Cố, mà những người quần áo chỉnh tề cũng không chút thú vị, chỉ có những món bánh ngọt trêи bàn trông có vẻ rất ngon.
Ánh mắt tò mò như thế cũng không làm hắn trở nên quê mùa chưa trải sự đời, mà giống như... quốc vương đang xò xét lãnh địa của mình.
Thấy Dung Dữ không chú ý mình, Trương Văn Phàm càng như rơi vào hầm băng.
"Sao lại căng thẳng trượt tay thế? Chủ tịch Cố cũng đâu có ăn thịt anh." Đinh Vi Vi thấy kì quái, nhắc nhở, "Quần áo anh ướt hết rồi kìa, mau vào phòng thay đồ đổi bộ khác đi."
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Lúc ly cao cổ rơi xuống đã vẩy kha khá rượu lên âu phục của Trương Văn Phàm làm gã trông thảm hại chịu không nổi. Gã đứng đực ra đó hồi lâu mới chậm chạp 'ừ' một tiếng, hồn bay phách lạc vào phòng thay đồ.
Đoạn nhạc đệm này cũng dừng ở đó, không ai chú ý đến chuyện Trương Văn Phàm rời đi.
Có rất nhiều người tranh nhau đi lên muốn nhân cơ hội này bắt chuyện với Cố Minh Hoài. Cái gọi là yến tiệc cũng là một loại hình xã giao đàm phán, biết tranh thủ cơ hội là có thể bàn được kha khá mối làm ăn lớn.
Cố Minh Hoài dẫn Dung Dữ đến lập tức bị mọi người vây quanh. Người mời rượu đếm không xuể, mà cũng không thiếu người muốn hỏi thân phận của Dung Dữ.
Cố Minh Hoài chẳng giấu diếm, thẳng thắn giới thiệu: "Đây là người yêu tôi."
Mọi người ngạc nhiên trong phút chốc, lại cảm thấy quả nhiên là như vậy, bắt đầu khen lấy khen để Dung Dữ. Sau đó lại đổi đề tài, nói tới chuyện làm ăn với Cố Minh Hoài. Cố Minh Hoài khi làm việc rất nghiêm túc, cùng từng người trao đổi công việc làm Dung Dữ nghe mà nhức cả đầu.
Dung Dữ không chút hứng thú với loại xã giao lá mặt lá trái thế này, hắn lặng lẽ kéo tay áo Cố Minh Hoài: "Em muốn ăn bánh ngọt."
Đồ ăn trong yến tiệc khách có thể tùy ý lấy, Cố Minh Hoài đang bàn chính sự, nghe vậy dừng một lát nhỏ giọng nói: "Em chờ anh chút."
Dung Dữ vô cùng không biết phép tắc: "Không đợi được, em đói."
Cố Minh Hoài suy nghĩ chốc lát mới nói với người đứng đối diện: "Xin lỗi..." Anh phải dẫn cá nhỏ đi ăn chút gì đó, lần sau lại nói tiếp.
"Không cần, không làm phiền hai người, hai người cứ tiếp tục." Dung Dữ lập tức nói, "Tự em đi là được rồi."
Cố Minh Hoài không yên tâm để cá nhỏ rời khỏi mình, nắm chặt tay hắn: "Không được."
Dung Dữ quay đầu: "Quầy bánh ngọt ở bên kia thôi, sẽ không rời khỏi tầm mắt anh đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!