Chương 20: Cá chép nhảy cửa rồng 18

Chuyển ngữ: Có bộ nào tả rõ cảnh công chơi doggy thụ, đè thẳng thắt lưng thụ xuống hong.

Hội đấu giá Kỳ Hàng mỗi một quý lại mở một lần, bãi đậu xe đậu rất nhiều xe sang. Hầu như toàn bộ nhà quyền quý của thành phố Chương Hoa đều tụ tập đến nơi này, cũng có không ít bảng số xe ở vùng khác.

Lần này tuy không có mấy món bảo bối đáng mua nhưng người đến còn nhiều hơn mấy quý trước, đa số đều hướng tới miếng ngọc bội cá kia.

Trừ những người chân chính thích mua ngọc thạch đồ cổ về sưu tầm thì ở đây có rất ít người thật lòng thấy hứng thú với miếng ngọc cổ này.

Nhưng họ đều biết, Cố Minh Hoài thấy hứng thú với nó.

Mà họ lại muốn hợp tác với Cố Minh Hoài.

Không phải ai cũng có tư cách hợp tác với Cố Minh Hoài. Bỏ tiền ra mua ngọc là nước cờ đầu để bắt chuyện với chủ tịch Cố.

Cố Minh Hoài là một người có địa vị cao như thế đấy.

Trong đại sảnh nguy nga lộng lẫy ở lầu một, người vào phòng đầu giá dựa theo thân phận địa vị của mình mà ngồi vào đúng số thứ tự.

Hàng đầu đều là những người lão làng thường thường xuyên xuất hiện trêи báo chí thời sự Kinh Tế Tài Chính ở thành phố này, vị nào cũng có khối tài sản mấy tỉ, là những nhân vật mà bình thường Trương Văn Phàm không thể với tới.

Nhìn thấy nhiều nhân vật lớn đều đang ngồi ở hàng đầu, tim Trương Văn Phàm đập rộn lên.

Đây đều là những người thuộc tầng lớp thượng lưu trong thành phố Chương Hoa này.

Chuyện gã muốn làm, là xây dựng quan hệ với tầng lớp này, trở thành nhân sĩ thượng lưu chân chính.

Đinh Vi Vi kéo gã tới hàng cuối cùng: "Qua đây, chúng ta ngồi chỗ này."

Đinh Vi Vi là còn gái một của nhà họ Đinh, nhà họ Đinh ở thành phố này cũng là nhà có danh tiếng. Nếu hôm nay người tới là cha cô, nhất định phải ngồi ở hàng đầu tiên. Mà Đinh Vi Vi cũng có thể gọi những nhân vật lớn đó một tiếng chú bác.

Có điều ông Đinh luôn phản đối Đinh Vi Vi tiếp xúc với Trương Văn Phàm, nên hôm nay cô dẫn người vào hội đấu giá không thể quá phô trương, nếu không những chú bác kia nhất định sẽ nói lại với ba cô, cho nên Đinh Vi Vi mới khiêm tốn chọn hàng ghế cuối cùng.

Trương Văn Phàm hơi máy móc ngồi xuống, cùng chung một bầu không khí với những nhân vật tai to mặt lớn thế này làm gã cảm thấy không thật chút nào, còn cực kỳ hồi hộp.

Nếu không nhờ Đinh Vi Vi, những dịp thế này ngay cả cửa gã cũng không được vào.

Gã cố gắng không để mình lộ vẻ khϊế͙p͙ sợ, hâm mộ nói: "Vi Vi, những người hàng đầu anh đã từng thấy trêи ti vi, họ rất giỏi."

"Chỉ cần anh cố gắng, sớm muộn gì cũng có thể ngồi ở hàng đầu." Đinh Vi Vi khích lệ, "Thật không biết ba em còn không hài lòng anh chỗ nào, anh dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, trong mắt em còn tốt hơn nhiều mấy con nhà giàu ăn nằm chờ chết."

Trương Văn Phàm miễn cưỡng cười cười, tay để trêи tay vịn hơi siết chặt.

Tất nhiên gã không phải dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, cũng không làm ăn đàng hoàng gì, khoản tiền mà Trì Ngư cho gã là tiền vốn lớn nhất mà gã có, cá chép mang may mắn đến nhà, hồi đó gã có làm ẩu đi chăng nữa cũng có thể phát đạt.

Nhưng không ai biết được chuyện này. Bọn họ đều nói mắt nhìn của gã chuẩn, năng lực tài giỏi, khen đến nỗi gã phồng cả mũi, dần dần tự xem mình là kỳ tài trời phú, hoàn toàn quên mất chuyện gã đã từng làm ăn thua lỗ đến mức phải nhảy sông tự tự.

Bây giờ Trì Ngư chết rồi, may mắn của hắn cũng biến mất, các cửa tiệm của Trương Văn Phàm trở nên bình thường, kha khá cửa tiệm còn không thuê được mặt bằng. Dã tâm của gã không cam lòng làm ông chủ của một tiệm ăn nhỏ như thế, không cam lòng chỉ làm một nhà giàu mới nổi.

Nhưng nếu chỉ dựa vào bản lĩnh của gã thì cả đời cũng không thể vượt qua được tầng lớp này.

Vậy nên gã quyết định phải nắm chặt cây cầu tên 'Định Vi Vi'.

Suy tính này tất nhiên không thể để Đinh Vi Vi biết được, Trương Văn Phàm khiếm tốn nói: "Anh còn kém xa bọn họ."

"Thật ra thì bọn họ cũng không quá ghê gớm." Đinh Vi Vi nói nhỏ, "Người lợi hại thật sự, ở trêи kia kìa."

Lầu hai là ghế lô*, dùng cửa kính một chiều, từ trong nhìn xuống có thể bao quát cả phòng khách của hội đấu giá, người ở dưới nhìn lên sẽ không thấy bất kỳ cái gì, vô cùng chú trọng bảo mật riêng tư.

(*ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong kịch trường, một gian có vài chỗ ngồi)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!