Chương 16: Cá chép vượt cửa rồng 14

Tác giả: Phù Bạch Khúc.

Chuyển ngữ: Thiếu truyện đọc quá huhu.

Vòng Huyết Ngọc tái mét, giờ mới nhận ra mình lại bước vào con đường tà đạo của Đại ma vương.

Mới đầu nó miệng kín như bưng, rồi lại bị Đại ma vương lừa moi tin tức năm lần bảy lượt, giờ thì trực tiếp bỏ tối theo sáng cmnl... Không, là bỏ sáng theo tối mới đúng! Còn vô tình phản bội Chủ thần đại nhân nữa, hoàn toàn bị Đại ma vương dắt mũi như bò.

Vòng Huyết Ngọc: Chuyện lúc nãy anh bịa đúng không?

Để thăm dò nó đúng không hả!

Dung Dữ không ý kiến, còn cười hài hước: "Tao thuận miệng kể cho mày câu chuyện thôi, Vòng Nhỏ à, sao mày phản ứng dữ dội thế?"

... Vậy rốt cuộc có ngủ hay không trời? Chắc không đâu ha, chắc chắn đang lừa nó!

Vòng Huyết Ngọc hối hận đứt cả ruột.

Thế mới nói sao tự nhiên Đại ma vương lại tâm sự với nó, mà nó thì tin như thật suýt thì huỵch toẹt ra hết.

Nó không thể tin mồm miệng gian xảo của Đại ma vương nữa! Mỗi chuyện hắn làm đều có mục đích cả.

Chủ thần đại nhân sẽ không làm giờ làm mấy chuyện bội tình bạc nghĩa như thế.

Vòng Huyết Ngọc đang vô cùng xấu hổ vì nó đã nghi ngờ Chủ thần đại nhân một giây.

"Được rồi phơi đủ rồi." Dung Dữ ngồi dậy, lên bờ cầm khăn lông lau thân thể: "Vẫn là về phòng ngủ một giấc thôi."

Vòng Huyết Ngọc rất muốn hỏi Dung Dữ đã biết được chuyện gì, cứ nói hẳn ra để nó chết thoải mái chút, không cần phải lo sợ như thế. Dung Dữ không nói gì cả càng làm Vòng Huyết Ngọc thấp thỏm không yên, sợ nếu người này chẳng biết chuyện gì mà nó hỏi thì lại thành chưa đánh đã khai.

Dung Dữ mặc kệ suy nghĩ rối beng của Vòng Huyết Ngọc, cũng không đến phòng sách làm phiền Cố Minh Hoài, tự vào phòng tắm tắm.

Vừa vào phòng tắm, Dung Dữ nhìn bồn rửa tay cau mày: "Ngài Cố không súc miệng."

Vòng Huyết Ngọc: Sao anh biết?

Dung Dữ bước vào phòng tắm, mở vòi hoa sen, vừa tắm vừa thuận miệng nói: "Vòi nước xoay về bên phải 49 độ, hoa văn của ly nước quay ra ngoài 35 độ, bàn chải đánh răng cách tay cầm 3cm, tất cả đều giống y lúc sáng, hắn chưa hề chạm vào. Chỉ là khăn lông với vòi hoa sen là có dùng, khăn lông ướt, vòi hoa sen thì chỉnh thành nước lạnh, có thể ngài Cố bị tao hôn xong lại đi tắm nước lạnh cho tỉnh táo."

Vòng Huyết Ngọc:... Anh không đi làm thám tử thì đúng là uổng phí tài năng.

Dung Dữ tắt vòi hoa sen, mở cửa kính, đôi chân dài bước ra.

Trong gương phản chiếu khuôn mặt đẹp lạnh lùng của cậu thanh niên, đôi mắt sóng nước dập dền, tinh thần phấn chấn, như muốn hớp hồn người khác.

Dung Dữ thưởng thức chốc lát, buồn bã than thở: "Không phải mặt mình đúng là không quen chút nào, đây là lần đầu tiên tao trở nên bình thường như vậy đấy."

Vòng Huyết Ngọc: Đừng tự luyến nữa, xin anh.

Dung Dữ: "Cái gì mà tự luyến, tao chỉ nói sự thật."

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Vẻ ngoài của đứa con số mệnh không thể nào tầm thường được, vậy nên Trì Ngư rất đẹp. Nhưng Dung Dữ lại là kẻ gây họa cấp bậc đại mỹ nhân, nếu so sánh thì khuôn mặt này đúng thật không bằng.

Dung Dữ: "Mặt bình thường cũng được, nhưng chỉ số thông minh thấp như thế đúng là không nhịn nổi."

Vòng Huyết Ngọc:... Đừng mắng nữa, nguyên chủ trong đèn hồn tuy không nói được nhưng vẫn nhìn thấy tình huống bên ngoài.

Dung Dữ kinh ngạc: "Cậu ta nghe thấy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!