Chuyển ngữ: Đọc "Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn" đi hay lắem.
"Không phải tôi đã nói không thể tùy tiện hôn à?"
Cứ như vậy nữa Cố Minh Hoài cảm thấy mình có thể dọn vào phòng vệ sinh ở luôn, Dung Dữ cứ ba lần bốn lượt khiêu chiến ranh giới cuối cùng của anh.
Dung Dữ: "Quên, trí nhớ của cá có 7 giây thôi."
Cố Minh Hoài cười nhạt: "Giờ thì cậu lại nói vậy."
Dung Dữ thề: "Tôi hứa lần sau sẽ không thế nữa." Hắn chưa bao giờ thực hiện lời đã hứa cả.
Cố Minh Hoài nhìn ánh mắt vô tội ấy, cũng lười hỏi nữa, gọi điện thoại nói trợ lý chuẩn bị quần áo vừa với Dung Dữ, mai đưa đến nhà họ Cố.
Người của Cố Minh Hoài được đào tạo rất chuyên nghiệp, trợ lý lập tức vâng theo cũng không hỏi gì thêm, nhưng cúp điện thoại xong lại thấy hơi tò mò. Cuồng công việc như ông chủ Cố mà lại xin nghỉ cả một tuần đã rất kỳ lạ, giờ lại kêu đem quần áo nam nhỏ hơn một số đến nhà... Sẽ không phải là giấu người đẹp trong nhà chứ hả?
Làm ông chủ cũng không thiếu tiền, đã cưới vợ mà bằng mặt không bằng lòng thì sẽ nuôi kha khá tình nhân bên ngoài. Gì mà tặng hoa tặng kim cương tặng xe tặng nhà, nuôi tình nhân trong căn nhà nhỏ nào đó. Cơm nhà còn chưa thiu mà đã ra ngoài quất vài bát phở.
(Câu gốc là: cờ đỏ trong nhà chưa lấy xuống mà cờ màu ngoài đường đã bay phấp phới. Ý chỉ sự ngoại tình.)
Nhưng trước giờ chủ tịch Cố luôn giữ mình trong sạch, chưa một lần dính vào mấy kiểu này. Cơ mà nay không những có người, mà còn là nam rồi lại dẫn thẳng về nhà luôn.
Chẳng lẽ hai người hẹn hò?
Trợ lý tò mò thì tò mò thật, nhưng miệng vẫn kín như bưng, không nói với bất kỳ ai. Lúc hắn mua quần áo cũng chút tâm tư trong đó, màu sắc đều là trắng đen xám, rất giống với phong cách ăn mặc của Cố Minh Hoài, vừa nhìn đã thấy giống đồ đôi, hắn muốn làm cuộc sống của hai người bọn họ càng thêm tình thú.
Nhưng sau khi Dung Dữ thấy quần áo lại bảo: "Màu này quá chán, tôi thích màu đỏ."
Cố Minh Hoài bèn gọi điện thoại cho trợ lý đổi.
Trợ lý nhận được cuộc gọi cũng sửng sốt, chủ tịch Cố từ xưa đến giờ không thích màu sặc sỡ như màu đỏ, hành động này vì ai không cần nói cũng biết rồi.
Chọn theo sở thích của đối phương, này đúng thật là quan tâm.
Chủ tịch Cố yêu đương hắn thật sự rất vui mừng! Vậy nên trông cậy vào làn gió xuân làm tan chảy tảng băng thôi, đỡ cho bạn họ làm việc với ông chủ Cố cứ nơm nớp lo sợ cả ngày, sợ bị chết rét.
Trợ lý hoàn toàn không biết rằng, vị chủ tịch lạnh lùng không đổi trong lòng hắn, bị Dung Dữ chọc cho không thiết sống.
- -
Cố Minh Hoài cảm thấy cá nhỏ đã có chân, sớm muộn gì cũng phải ra ngoài, làm quen với xã hội loài người, cũng không thể ở nhà anh mãi.
Dung Dữ hoàn toàn không có suy nghĩ rời đi, không những không đi, mà còn nhất định muốn Cố Minh Hoài ngủ chung với mình.
Tướng ngủ của hắn cực kém. Từ trước Đại ma vương đều là kiểu 'Nằm trêи giường của hắn, hắn sao có thể để kẻ đó ngủ ngon', nên là không ai dám bò lên giường hắn.
Từng có một thần sử không sợ chết leo lên giường muốn quyến rũ hắn, bị Dung Dữ thẳng tay giết chết, lấy lý do là làm dơ đệm hắn.
Mà tấm đệm có tiền cũng khó mua được ấy cũng bị hắn vứt đi.
Tính Dung Dữ vốn bá đạo, những cái giường trước kia đều rất lớn, hắn nằm lăn lộn kiểu gì cũng được. Giờ đổi thành cái giường nhỏ này, hắn vẫn không ý thức được, đêm nào cũng lăn qua lộn lại, làm Cố Minh Hoài không tài nào nằm được, cuối cùng cũng phải cam chịu làm gối ôm cho hắn.
Mỗi sáng thức dậy đều thấy mình bị một cậu cá tám cái vây bám dính vào người, cánh tay còn trở thành gối cho người trong ngực. Dung Dữ lại thích ngủ nướng, tính gắt ngủ còn dữ dội, cánh tay Cố Minh Hoài dù tê rần cũng không dám nhúc nhích, cam chịu đến mức gần như nuông chiều.
Anh cũng không biết mình bị làm sao, cứ đụng đến Dung Dữ là chẳng biết còn cách nào.
Cuối cùng một ngày đẹp trời anh tỉnh dậy thấy Dung Dữ gác chân qua eo mình, Cố Minh Hoài không nhịn được nữa. Anh bảo Dung Dữ phải độc lập, trẻ con loài người năm sáu tuổi đã không còn ngủ chung với ba mẹ nữa, bắt đầu từ ngày mai hai người họ chia phòng.
Dung Dữ lập tức sợ sệt ôm chặt anh, điềm đạm đáng yêu: "Nhưng tôi thiếu nước sẽ chết mà. Bây giờ tôi không biết đi, không thể tự ra hồ bơi. Lỡ như hai ta tách ra, đêm hôm tôi thiếu nước tôi gọi anh anh, mà anh lại ngủ say không nghe thấy, hôm say tỉnh dậy anh sẽ trông thấy một cái xác khô quắt quéo, không chừng còn đang trêи đường bò đến phòng anh cầu cứu đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!