Chương 12: Cá chép vượt cửa rồng 10

Chuyển ngữ: hê hê hê hê hê.

"..."

Cố Minh Hoài sầm mặt bò dậy, đừng cạnh mép giường, mặt không biến sắc nhìn chằm chằm cậu thanh niên trêи giường.

Dung Dữ gối lên cùi chỏ ngủ rất say, hoàn toàn không bị tiếng động này đánh thức.

Một cái giường lớn như vậy, rộng hai mét, vậy mà có thể té xuống sàn.

Co thể thấy tướng ngủ của Dung Dữ quá xấu.

Cố Minh Hoài bình tĩnh, kiềm chế xúc động muốn lôi cậu cá này ra đánh cho một trận, yên lặng đi tới bên kia giường, chui vào cái chăn vốn thuộc về Dung Dữ.

Chăn để đắp còn đổi qua đổi lại được, cũng tài thật.

Cố Minh Hoài nhắm mắt, xoay lưng về phía Dung Dữ ngủ, quyết định trong mộng sẽ dạy dỗ cậu cá nhỏ này, kiểu gì cũng phải bắt hắn ăn thức ăn cho cá một tháng.

Thực tế không đánh không mắng được thì chỉ có thể nằm mơ mà làm.

Dung Dữ ôm chăn ngủ một hồi, bỗng trở mình, đuôi cá gác hẳn lên đùi Cố Minh Hoài, chỉ cách một tầng chăn mỏng.

Cố Minh Hoài: "!!!"

Sức nặng trêи đùi làm tóc gáy anh dựng đứng, Cố Minh Hoài không muốn nghĩ sâu xa xem nó là thứ gì.

Ngay sau đó, một đôi tay vòng qua eo anh, Dung Dữ dán sát vào lưng anh, giống như mới bắt được một cái gối ôm, dịu dàng cọ cọ sau đó ngủ tiếp.

Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng tim đập.

Cố Minh Hoài thở nhè nhẹ, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng bỏ cái tay đang khoác trêи hông ra. Anh ngồi dậy, khó khăn rút chân, rón ra rón rén vòng về lại bên kia giường..... Cũng không biết tại sao, rõ ràng là anh đang ở nhà mình nhưng lại giống như ăn trộm. Sao anh lại lưu lạc đến mức này chứ.

Anh quyết định ôm chăn ra phòng khách, tiếp tục ở đây đối với anh thật sự như đang tra tấn.

"Không được chạy!" Dung Dữ đột nhiên hét lớn.

Cố Minh Hoài giật mình quay đầu nhìn Dung Dữ. Người này cũng không tỉnh, đang hàm hồ nói mớ cái gì đấy: "... Mi quay lại cho bổn vương, bổn vương muốn ôm mi ngủ."

Bổn vương? Cố Minh Hoài nhướng mày.

Này là đang nằm mơ mình xưng vương à?

Không chừng còn có người đẹp trong ngực, trái ôm phải ấp.

Nghĩ đến khả năng này, Cố Minh Hoài mím môi, chẳng biết sao lại có chút không vui.

Anh vặn tay nắm cửa, định đi ra ngoài.

Dung Dữ lạnh lùng nói: "Quay lại đây!"

Tay Cố Minh Hoài run một cái.

Anh cười lạnh. Kêu anh quay lại thì anh phải quay lại à, anh không có liêm sỉ đến thế hả?

...

Cho nên là, rốt cuộc tại sao anh phải nghe lời quay lại chứ? =))))))))))

Lại trở thành gối ôm Cố Minh Hoài chỉ biết nhìn trần nhà hoài nghi sự đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!