Chương 11: Cá chép vượt của rồng 9

Chuyển ngữ: Mệttttt

Ngón tay bị khoang miệng mềm mại bao lấy, truyền đến một trận ngứa ngáy tê dại. Đầu ngón tay Cố Minh Hoài hơi run, theo phản xạ muốn rút tay ra.

Dung Dữ lại cầm lấy tay anh, dùng dưỡi nhẹ nhàng ɭϊếʍ, hàng mi rũ xuống, vẻ mặt chăm chú, cánh môi đỏ thẫm mê người.

Đầu óc Cố Minh Hoài chợt trống rỗng.

Giá trị linh trí tăng lên hẳn 2%.

Lúc trước ôm cả ngày trời chỉ tăng một chút, bây giờ mới ɭϊếʍ một cái đã tăng tận 2%. Dung Dữ như phát hiện ra đại lục mới, vội vã ɭϊếʍ ʍút̼ mấy cái, không để ý vẻ mặt Cố Minh Hoài dần không đúng.

"Này Cá Nhỏ, nhả ra." Giọng anh hơi trầm xuống.

Dung Dữ hàm hồ đáp: "Đợi chút đi mà."

Đầu lưỡi kia lại móc nhẹ lên ngón tay Cố MInh Hoài.

Hô hấp Cố Minh Hoài hơi ngưng, vội vàng cầm điện thoại dùng tay phải mở khóa, trêи màn hình hiển thị thanh toán thành công.

"Rồi đấy, nhả ra." Ánh mắt Cố Minh Hoài u ám.

Dung Dữ: Có phải anh ta cảm thấy tao rất lẳng lơ không?

Vòng Huyết Ngọc: Nghe lời thật lòng không? Hắn cảm thấy anh rất dơ.

Dung Dữ: Không thể nào, hắn cũng thanh toán cho tao rồi, chẳng lẽ không phải mỹ nhân kế thành công à?

"Cậu muốn ăn cái gì đều mua cho cậu." Hô hấp Cố Minh Hoài hơi loạn, cực kỳ chịu đựng, "Đừng cắn tay tôi, tay người có ít nhất bốn mươi nghìn vi khuẩn, trong miệng cậu còn nhiều hơn."

"..."

Dung Dữ mặt không biến sắc phun ra.

Cố Minh Hoài lập tức chạy tới phòng vệ sinh rửa tay. Hôm nay số lần với thời gian anh ở trong phòng vệ sinh hơi nhiều, đều là nhờ ơn Dung Dữ ban tặng.

Dung Dữ không tin được ngồi trêи giường, giận đến suýt bốc khói.

"Hắn lại dám chê tao!"

Vòng Huyết Ngọc cười trêи nỗi đau của người khác: Đã nói rồi, hắn bệnh sợ dơ.

Chủ thần đại nhân sao có thể bị Đại ma vương như mi đầu độc được.

Dung Dữ ôm chăn thành một cục, trêи mặt đầy vẻ không phục: "Tao càng muốn chữa cho hắn."

Vòng Huyết Ngọc: Anh thì có cách gì?

Dung Dữ hung dữ nói: "Cách thì luôn có."

Chê hắn bẩn à? Hắn chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy, nhất định phải xả cục tức này.

- --

Cố Minh Hoài đứng trước gương thẫn thờ nhìn ngón tay.

Đầu ngón tay còn cảm nhận được ướt át, làm người ta nhớ lại cảnh cậu thanh niên cúi đầu ngậm lấy ngón tay. Không còn vảy cá lạnh lẽo trơn nhớt, cảm giác kia rất ấm áp, mềm mại, thoải mái.

Trong chốc lát lại không muốn rút ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!