Chương 6: (Vô Đề)

Thím Lâm lại sững người thêm lần nữa:

"Thật hay giả vậy?"

"Chuyện này còn có thể là giả sao, chính mắt tôi nhìn thấy mà.

Thằng nhóc thối đó còn không thừa nhận, hừ, nó tưởng có thể qua mắt được đôi mắt tinh tường này của tôi chắc? Vẫn còn non lắm."

Lưu Khánh Phương bộ dạng nhìn thấu tất cả, đắc ý vô cùng.

"Em ở cùng một viện với bọn nó mà chẳng nhìn ra chút nào cả.

Để lát nữa em hỏi Tiểu Hàm xem sao, con bé đó ngày nào cũng ở cùng với Lê Lê, nói không chừng là biết đấy.

Nhưng con bé Lê Lê này thực sự rất tốt, từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện rồi."

Thím Lâm ngẫm lại dáng vẻ Lâm Quân Trạch và Khương Lê Lê ở bên nhau, cảm thấy quả thực rất ổn.

Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng ngoại hình thôi đã rất xứng đôi rồi.

Nghe lời này, Lưu Khánh Phương càng vui hơn.

Bà vẫn luôn lo lắng về chuyện hôn nhân của Lâm Quân Trạch, không ngờ thằng nhóc này im hơi lặng tiếng mà tự mình tìm được một cô gái trẻ trung, xinh đẹp lại ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy.

Hai chị em dâu trò chuyện một lát, Lưu Khánh Phương càng nghĩ càng phấn khởi, cảm thấy phải bàn bạc với bố của Lâm Quân Trạch một chút, đồ cưới hỏi phải chuẩn bị dần đi thôi.

Cô gái nhỏ người ta kém Tiểu Trạch nhiều tuổi như vậy, không thể để cô ấy chịu thiệt thòi được.

Thấy Lưu Khánh Phương rời đi, thím Lâm vỗ trán một cái, bà quên mất, bà từng giới thiệu Lê Lê cho anh trai bên nhà ngoại.

Hiện giờ Lê Lê đã có đối tượng, lại còn là cháu trai nhà chồng, phải nhanh ch. óng nói rõ ràng, tránh để sau này xảy ra vấn đề.

Nghĩ vậy, bà cởi tạp dề, lấy vài quả trứng gà rồi vội vàng chạy về nhà ngoại.

Khương Lê Lê vừa vào đến cửa nhà, chậu còn chưa kịp đặt xuống đã bị Từ Hồng Trân kéo sang một bên.

"Thím Vương nói gì với con thế?

Có phải giới thiệu cháu trai bà ta không?

Con tuyệt đối đừng có gật đầu nhé.

Hừ, lần trước bà ta đã đề cập với mẹ, bị mẹ thẳng thừng từ chối rồi, giờ lại dám tìm trực tiếp con để nói chuyện này."

Từ Hồng Trân bực bội nói.

Khương Lê Lê thấy thái độ của bà như vậy không khỏi tò mò:

"Cháu trai thím Vương có vấn đề gì sao mẹ?"

"Mét bảy thì đúng rồi, nhưng mà g

-ầy quá, như cái que ấy.

Lại còn là công nhân thời vụ nữa.

Con mới mười chín tuổi, chuyện kết hôn không phải vội.

Người trong viện có giới thiệu đối tượng cho con thì đừng có ngốc nghếch mà nhận lời, nghe chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!