Chương 5: (Vô Đề)

"Tuy nhiên cô không đi ngủ ngay, cả người dính dấp, thực sự khó chịu.

May mà còn một ấm nước nóng, lau sơ qua người, dù sao cũng thấy dễ chịu hơn."

Nguyên thân và em trai Khương Thuận An ngủ giường tầng, chỉ là khi trời lạnh thì cả hai cùng ngủ trên chiếc giường lò ở tầng dưới, giữa ngăn cách bằng một tấm rèm vải.

Giờ này, Khương Thuận An đã sớm chìm vào giấc mộng.

Khương Lê Lê nhẹ nhàng lên giường nằm xuống, cuối cùng cũng có thời gian để sắp xếp lại tất cả những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Đầu tiên, bản thân cô đã đột t.ử, bạn cùng phòng chắc sẽ phát hiện ra thôi nhỉ? Không phát hiện ra cũng không sao, sáng thứ hai khi đi làm, phía công ty chắc chắn sẽ gọi điện thoại, tìm không thấy cô họ sẽ báo cảnh sát.

Bây giờ thời tiết không nóng, th

-i th

-ể chắc sẽ không bị thối rữa, hy vọng không làm các bạn cùng phòng sợ hãi, họ đều là những cô gái rất tốt.

Thứ hai, cô đã viết di chúc từ rất sớm, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tất cả tài sản của cô sẽ được quyên góp cho cô nhi viện nơi nuôi nấng cô trưởng thành.

Cho nên ch

-ết thì ch

-ết thôi, cô đối với thế giới kia cũng không còn gì vướng bận, chỉ là không ngờ cô có thể sống lại, lại còn là xuyên thư.

Không biết nguyên thân thế nào rồi, có lẽ cô sẽ được tiếp tục sống, như vậy cũng tốt.

Nhưng năm sáu lăm, thiếu ăn thiếu mặc đã đành, lại còn là một thời đại điên cuồng...

Việc cấp bách hiện tại là chuyện nguyên thân hạ thu

-ốc, Lâm Tiểu Hàm chắc chắn sẽ trả thù, Cao Nhã Thiến cũng sẽ không chịu để yên, ước chừng còn sẽ tìm cô để tính kế Lâm Tiểu Hàm.

Ồ!

Đây nói không chừng là cơ hội để hóa giải mâu thuẫn với nữ chính.

Hơn nữa còn chuyện công việc, cái này cũng phải nhanh ch. óng nghĩ cách, nếu không sang năm thực sự phải về nông thôn.

Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, vừa đột t. ử xuyên thư, vừa trúng thu

-ốc k.í.c. h d.ụ.c, thế nên đang nghĩ ngợi, Khương Lê Lê liền ngủ thiếp đi.

Lúc mở mắt ra lần nữa thì mặt trời đã lên cao quá ngọn cây, trong nhà ngoài Từ Hồng Trân ra thì những người khác ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học, tóm lại đều không có nhà.

"Mẹ, sao mẹ không gọi con dậy?"

Khương Lê Lê có ký ức của nguyên thân nên mở miệng gọi mẹ rất tự nhiên.

Từ Hồng Trân liếc nhìn cô một cái:

"Con không đi làm cũng không đi học, dậy sớm cũng chẳng để làm gì.

Được rồi, mau ăn sáng đi rồi rửa bát."

Khương Lê Lê liếc nhìn, là cháo khoai lang, ít gạo nhiều khoai, nhưng hiện tại có thể ăn được cơm cháo thế này đã coi như không tệ rồi.

Ăn sáng xong, Khương Lê Lê nhanh nhẹn dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, thấy Từ Hồng Trân ngồi đó khâu vá quần áo cũng không thèm để ý đến mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!