Chương 47: (Vô Đề)

"Chuyện này cũng không thể tính là bà hại chị ta, thời buổi đó anh chị em họ kết hôn với nhau không thiếu, con nói những lời này là để trong lòng mọi người có con số, ngàn vạn lần đừng để xảy ra chuyện hôn nhân cận huyết nữa.

Còn về cô cả, hừ, đúng là được bà nội chiều hư đến hỏng cả não rồi, vậy mà lại muốn con gả cho đứa con trai ngốc của cô ta.

Dù sao sau này con cũng sẽ không qua lại với cô cả nữa, ông nội, bà nội, hai người cũng đừng ép con."

Khương Lê Lê nói thẳng thừng.

Nghĩ đến những việc con gái lớn đã làm, Khương Hữu Điền trực tiếp đồng ý, chẳng có lý do gì để vì một đứa con gái không có não mà làm rạn nứt quan hệ với đứa cháu gái có tiền đồ vô lượng.

Khương bà nội vốn dĩ còn muốn nói giúp vài câu, nhưng mấy người con trai và con dâu đã lên tiếng đồng ý trước, bà không muốn, hay nói đúng hơn là không dám đắc tội với tất cả con trai con dâu cùng đứa cháu gái có tiền đồ.

"Hồng Trân, Lê Lê, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm trước đã, lát nữa thức ăn nguội mất."

Khương bác gái cả thấy không khí đã hòa hoãn lại, liền cười nói.

Đi ở cuối cùng, Khương Thuận Bình kéo Khương Thuận Quân lại, thấp giọng hỏi:

"Quân ca, anh thật sự từng đ

-ánh Vương Tuấn Kỳ rồi à?"

"Gạt cô cả sang một bên không bàn tới, chỉ riêng mấy anh em Vương Tuấn Kỳ, chú thấy có đáng đ

-ánh không?"

Khương Thuận Quân nhướng mày hỏi ngược lại.

Nghĩ đến ba đứa con trai của Khương cô cả, đứa lớn thì không nói tới, là một kẻ ngốc chẳng biết gì, đứa thứ hai và thứ ba tuy không ngốc, nhưng lại bị Khương cô cả chiều hư, suốt ngày lêu lổng, tụ tập với đám du côn làm những chuyện trộm gà bắt ch.ó.

Khương Thuận Bình xoa xoa tay, nhỏ giọng hỏi:

"Quân ca, anh nói cho em nghe đi, anh đ

-ánh bọn chúng thế nào?"

Khương Thuận Quân hứng thú đ

-ánh giá Khương Thuận Bình từ trên xuống dưới một lượt, sau đó đưa tay khoác vai cậu em, cười hỏi:

"Sao thế? Muốn xả giận giúp Lê Lê à?"

"Lê Lê là em út của em, từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, cô cả vậy mà dám để đứa con trai ngốc cưới Lê Lê, còn làm Lê Lê tức giận đến mức này, không đ

-ánh bọn Vương Tuấn Kỳ một trận, trong lòng em không nuốt trôi cơn giận này."

Khương Thuận Bình nghiến răng nói.

Khương Thuận Quân vỗ vỗ vai Khương Thuận Bình:

"Khá lắm, đúng nam nhi, vừa hay hôm nay cô cả lại chọc giận anh, chúng ta cùng đi."

Hai anh em nhìn nhau, để lộ một nụ cười đầy ý vị "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã".

Khương Thuận An đi bên cạnh nhìn thấy hết thảy, há miệng định nói gì đó, rồi nhìn sang Từ Hồng Trân và Khương Lê Lê vẫn còn đang giận dỗi, liền ghé sát lại:

"Cho em tham gia với."

Khương Thuận Quân nhìn Khương Thuận An cười nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!