Người tới chính là mẹ của Lâm Quân Trạch, Lưu Khánh Phương.
Thấy Lâm Quân Trạch đi ra, bà không khỏi lèm bèm:
"Mẹ nghe Bạch Liên nói con về rồi nên qua xem chút.
Con cũng thật là, đi công tác về cũng không thấy về nhà.
Sao vẫn chưa thay quần áo? Mau thay ra đây để sáng mai mẹ giặt luôn một thể."
"Không cần đâu, có mấy bộ thôi, con tự giặt được.
Trời lạnh thế này, mẹ về ngủ sớm đi ạ."
Lâm Quân Trạch bình thản đáp.
Lưu Khánh Phương lườm anh một cái, sau đó chân thành nói:
"Con là đàn ông con trai, giặt giũ cái gì.
Đúng rồi, đối tượng lần trước mẹ giới thiệu cho con thấy thế nào?
Không ưng à?
Nếu không thì lấy Bạch Liên đi, vừa hiểu chuyện vừa nghe lời, lại biết gốc biết rễ.
Tiểu Trạch à, con không còn nhỏ nữa đâu, đã hai mươi sáu rồi, nhà người ta bằng tuổi con con cái đã biết đi mua tương rồi đấy."
"Con và Bạch Liên không hợp nhau, mẹ đừng có làm mai bừa.
Chuyện này con tự có tính toán, mẹ đừng quản nữa.
Thôi được rồi, bên ngoài vẫn đang tuyết rơi, mẹ mau về đi ạ.
Con đun chút nước nóng lau người, quần áo sáng mai con mang qua nhờ mẹ giặt giúp."
Lâm Quân Trạch sợ Lưu Khánh Phương càm ràm không dứt nên vội vàng nói.
Lưu Khánh Phương nhìn quanh một lượt, hạ thấp giọng hỏi:
"Tiểu Trạch, có phải con vẫn còn nhớ Thẩm Hoa Trân không?
Đều tại mẹ mắt mù, tìm cho con một người phụ nữ lẳng lơ như vậy.
Nhưng chuyện đó qua lâu rồi, cô ta giờ con cái sắp đẻ đến nơi rồi, con quên cô ta đi thôi.
Người phải nhìn về phía trước, mình tìm người tốt hơn cô ta cho cô ta tức ch
-ết."
Lâm Quân Trạch ấn ấn thái dương, chuyện này lại lái đi đâu rồi?
Anh và Thẩm Hoa Trân mới gặp nhau có hai lần, điều kiện coi như phù hợp, gia đình hai bên lại thúc giục nên mới đính hôn.
Sau đó anh phải đi làm nhiệm vụ, hơn một năm không liên lạc, cho nên việc Thẩm Hoa Trân yêu một thầy giáo dịu dàng lãng mạn lại có tài anh có thể hiểu được, và đã hủy hôn một cách hòa bình.
Nói tóm lại, anh không có tình cảm gì với Thẩm Hoa Trân, càng không nói đến chuyện vì cô ta mà không tìm đối tượng, đơn giản là chưa gặp được người phù hợp mà thôi.
"Được rồi mẹ, mẹ về trước đi, con vừa đi công tác về có chút mệt, muốn nghỉ ngơi sớm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!