Chương 32: (Vô Đề)

Khương Lê Lê nghe thấy tiếng của Lưu Khánh Phương, vội đẩy Lâm Quân Trạch ra, mặt đỏ bừng nhảy dựng lên, dứa cũng không ăn nữa, ngại ngùng nói:

"Bác gái, nhà cháu còn có việc, cháu xin phép về trước ạ."

Lưu Khánh Phương thấy Khương Lê Lê chạy mất, cười như không cười nhìn con trai mình.

Hừ hừ, đàn ông trai tráng đang tuổi sung sức, đối diện với mỹ nhân như hoa như ngọc, lại còn là đối tượng của mình, mà có thể kìm chế được thì mới đúng là định lực mạnh.

Nhưng cứ tiếp tục thế này cũng không được, chẳng phải thấy mắt Lâm Quân Trạch đều nổi tia m

-áu rồi sao, cứ nhịn mãi thế này, nhỡ đâu nhịn ra bệnh thì khổ.

Lưu Khánh Phương lo lắng liếc nhìn chỗ đó của Lâm Quân Trạch một cái, khiến anh nổi hết cả da gà.

"Mẹ, mẹ tìm con có việc gì ạ?"

Lâm Quân Trạch chủ động hỏi trước.

Lưu Khánh Phương hừ nhẹ một tiếng:

"Không có việc gì thì không được tìm con à?"

"Mẹ có việc gì thì cứ nói thẳng ra đi ạ."

Lâm Quân Trạch khôi phục lại vẻ thản nhiên như thường ngày.

Lưu Khánh Phương liếc nhìn đĩa dứa trên bàn, cười nói:

"Nhìn thấy được mà không ăn được, khó chịu lắm phải không? Đã bảo con rồi, mau mau đính hôn đi, đợi Lê Lê đủ tuổi thì đi đăng ký kết hôn, cứ không nghe cơ."

Nghe lời này, Lâm Quân Trạch nghĩ đến việc Khương Lê Lê cuối cùng cũng đồng ý làm đối tượng với mình, chuyện kết hôn quả thực có thể bắt đầu chuẩn bị.

"Mẹ, nhà mình còn bao nhiêu phiếu vải ạ?"

Lưu Khánh Phương đầu tiên là sững sờ, sau đó vui mừng nhìn Lâm Quân Trạch:

"Đây là định đính hôn rồi à?

Tốt tốt tốt, từ lúc biết con và Lê Lê làm đối tượng, mẹ đã luôn dành dụm, còn nhờ người đổi thêm được khối, số phiếu vải hiện có đủ để may cho mỗi đứa một bộ quần áo, còn có thể làm thêm hai cái chăn, hai cái ga giường nữa."

Lâm Quân Trạch thấy thế là ít, trước đây anh có một mình, lại là đàn ông, chăn màn dùng được là được, giờ có vợ rồi, đương nhiên phải tươm tất một chút.

"Con biết rồi, con tự tìm người kiếm thêm ít vải nữa, mẹ cũng không cần lo lắng quá đâu."

Lâm Quân Trạch cười nói.

"Mẹ không lo mà được à, người khác bằng tuổi con con cái đã biết đi mua nước tương rồi đấy."

Lưu Khánh Phương cuối cùng cũng nhớ ra việc chính tìm Lâm Quân Trạch:

"Chị gái con mai về, con nhớ về ăn cơm, nếu có thể đưa Lê Lê qua thì tốt nhất."

"Chúng con còn chưa đính hôn, thôi để sau đi ạ."

Lâm Quân Trạch lắc đầu nói.

Hôm nay anh và Lê Lê ôm nhau bị Lưu Khánh Phương nhìn thấy, Lê Lê còn không biết khi nào mới dám sang nhà anh lần nữa, huống hồ là sang nhà cha mẹ anh.

Lưu Khánh Phương thấu hiểu gật đầu, bà cũng chỉ nói vậy thôi, lời đã nói tới rồi thì chuẩn bị về nhà, lúc đi đến cửa lại hỏi một câu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!