"Tôi biết, không sao đâu."
Lâm Cảnh Xuyên cụp mắt xuống, tim có chút đ
-ập loạn nhịp.
Nguyễn Đường mím môi, vội vàng thu dọn đồ đạc:
"Xin lỗi, làm phiền anh lâu như vậy, các vấn đề của em đã thỉnh giáo xong rồi, hôm nay em xin phép về trước, lần sau có gì không hiểu lại đến tìm anh."
Tay cô vừa đặt lên nắm cửa thì nghe thấy giọng nói của Lâm Cảnh Xuyên từ phía sau truyền tới:
"Đã trưa rồi, cơm nước ở căng tin công ty cũng không tệ lắm, nếu không chê thì ăn xong rồi hãy đi nhé?"
Trái tim nhỏ bé của Nguyễn Đường run lên, cô nghe thấy giọng nói của mình vang lên:
"Có phiền quá không ạ?"
"Không phiền, đi thôi."
Khóe môi Lâm Cảnh Xuyên hơi nhếch lên.
Nguyễn Đường vừa rời khỏi công ty, Khương Lê Lê đã tới ngay sau đó.
Cũng không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên gì, lúc Nguyễn Đường vừa đến công ty Khương Lê Lê đã biết rồi, bà đặc biệt đợi cô gái kia rời đi rồi mới vào, tránh làm cho cô gái nhỏ kia ngượng ngùng.
"Thế nào?
Thích không?"
Khương Lê Lê tò mò hỏi.
Lâm Cảnh Xuyên lườm một cái:
"Mẹ, mẹ cũng rảnh thật đấy.
Biết thế con đã không giải nghệ rồi, hay là bây giờ con quay lại ca hát, công ty mẹ vẫn tự mình quản lý nhé."
Khương Lê Lê kinh hoàng xua tay, đùa gì vậy, đống việc này của bà cuối cùng cũng có người tiếp quản, bà vui mừng còn không kịp, sao có thể để người ta chạy mất được.
"Được rồi, mẹ không quản nữa."
Khương Lê Lê nghĩ một lát rồi lại nói:
"Thực sự thích thì cứ mạnh dạn mà theo đuổi đi, đừng để người khác nẫng tay trên mất thì chỉ có nước trốn vào chăn mà lau nước mắt thôi.
Mẹ đi đây, con trai yêu quý, con mau đi làm việc đi."
Bà hiện giờ là người không vướng bận công việc, chỉ mong Lâm Quân Trạch sớm nghỉ hưu để hai người có thể đi du lịch vòng quanh thế giới.
Lâm Cảnh Xuyên nhìn đống công việc khổng lồ trước mặt, lại nhìn Khương Lê Lê sắc mặt hồng hào, đột nhiên nghi ngờ không biết quyết định của mình có đúng hay không.
Mẹ nó lúc đó chỉ là bệnh vặt thôi, cũng đâu cần phải nghỉ hưu sớm như vậy đúng không?
Đang định bảo mẹ quay lại làm việc thì thấy mẫu thân đại nhân đã rất nhanh trí tìm một cái cớ chuồn mất rồi.
Vài ngày sau, Nguyễn Đường lại một lần nữa ghé thăm.
Tuy vẫn mang danh nghĩa là thỉnh giáo nhưng bầu không khí giữa hai người đã có sự thay đổi rất lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!