Chương 13: (Vô Đề)

"Sao lại nhanh chứ, lời đồn đại bên ngoài càng truyền càng quá quắt, chỉ cần hai đứa đính hôn là mọi chuyện đều được giải quyết, hơn nữa sau này chúng nó có ở riêng với nhau cũng chẳng ai nói được gì."

Lưu Khánh Phương vội vàng khuyên nhủ.

Khương Lai Vũ và Từ Hồng Trân ra vẻ như đã bị thuyết phục, Lưu Khánh Phương thấy thế lại càng hăng hái hơn, không ngừng phân tích những cái lợi của việc Lâm Quân Trạch và Khương Lê Lê đính hôn vào lúc này.

Khương Lai Vũ và Từ Hồng Trân liên tục gật đầu, ra vẻ chị nói thật có lý, rồi ba người bắt đầu thảo luận xem ngày nào thì tốt, đính hôn thì mời những ai, mời mấy bàn.

Khương Lê Lê bàng hoàng nhìn tất cả những chuyện này, không phải chứ, chủ đề chuyển sang thảo luận chi tiết đính hôn từ khi nào vậy? Cô và Lâm Quân Trạch căn bản đâu có yêu nhau!

"Cha, mẹ, bác ơi, con và Lâm Quân Trạch..."

Khương Lê Lê lại một lần nữa giải thích, và lại một lần nữa bị ngắt lời bởi một giọng nam trầm thấp dễ nghe.

"Khương Lê Lê..."

"Lâm Quân Trạch?"

Nhìn thấy người tới, Khương Lê Lê có chút ngạc nhiên.

Lâm Quân Trạch hôm kia xuống nông thôn điều tra một vụ án, trưa nay mới về, không lâu sau đã nghe thấy tin đồn liên quan đến việc Khương Lê Lê ngủ lại nhà đàn ông, anh nói với đồn trưởng và cấp dưới một tiếng rồi không ngừng nghỉ chạy ngay tới đây.

"Khương Lê Lê, em không sao chứ?"

Lâm Quân Trạch nhìn cô từ trên xuống dưới, sắc mặt có chút tiều tụy, chắc hẳn hai ngày nay cô sống không dễ dàng gì.

"Em ổn."

Khương Lê Lê lắc đầu, chỉ là nghe thấy câu quan tâm này của anh, vốn dĩ không sao, giờ bỗng thấy sống mũi cay cay, suýt chút nữa thì khóc ra thành tiếng.

Mấy ngày nay, tất cả mọi người đều chất vấn cô, chỉ trích cô, nghi ngờ cô, duy chỉ có Lâm Quân Trạch là người đầu tiên mở lời quan tâm cô.

Lâm Quân Trạch nhíu mày, quay đầu định giải thích với Khương Lai Vũ và mọi người thì thấy Lưu Khánh Phương đang ngồi đó.

"Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"

"Xảy ra chuyện lớn như vậy, con lại không có nhà, sao mẹ có thể không đến được?"

Lưu Khánh Phương lườm anh một cái, đúng là có vợ quên mẹ, một người sờ sờ ngồi đây mà vào nhà đến giờ mới thấy, "Lê Lê mấy ngày nay chịu không ít uất ức đâu, con nhất định phải bắt được kẻ tung tin đồn nhảm đó ra cho mẹ."

"Mẹ yên tâm, loại sâu mọt như vậy, con tuyệt đối sẽ không buông tha."

Lâm Quân Trạch sa sầm mặt, ánh mắt đầy tia sắc lạnh.

"Hiểu lầm được giải tỏa là tốt rồi, nhưng hai đứa ở bên nhau từ khi nào thế, sao anh chẳng phát hiện ra gì cả?"

Khương Thuận Bình rất sùng bái Lâm Quân Trạch, hay nói đúng hơn là trong lứa đồng trang lứa ở khu này, chẳng ai là không phục Lâm Quân Trạch, anh nằm mơ cũng không ngờ có ngày Lâm Quân Trạch có thể trở thành em rể mình.

"Cái đồ đoảng như con thì có phát hiện ra mới lạ, thôi được rồi, thời gian không còn sớm nữa, con ra tiệm cơm nhà nước mua hai món thức ăn đi.

Chị Lưu, thằng Trạch, tối nay cứ ở lại nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc."

Từ Hồng Trân nhìn Lâm Quân Trạch khí vũ hiên ngang, càng nhìn càng thấy thích.

"Đừng, để thằng Trạch đi, Trạch này, con đi cùng Lê Lê đi, chọn món nào Lê Lê thích ăn ấy."

Lưu Khánh Phương vội vàng nói.

Lâm Quân Trạch ngẩn người, sau đó lập tức phản ứng lại, mẹ anh vẫn luôn cho rằng anh và Lê Lê đang quen nhau, nên hôm nay đến đây chắc chắn đã nói huỵch tẹt với cha mẹ Lê Lê rồi, nghĩa là người nhà Lê Lê cũng đều cho rằng họ đang ở bên nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!