Vệ Liễm quỳ gối trong tuyết, trong lòng đã xách Cơ Việt ra ngàn đao bằm thây vô số lần.
_____________________________
Vệ Liễm suy nghĩ chốc lát, buông mắt đáp, "Tuyết rơi đúng lúc chính là báo hiệu một năm được mùa, tuyết mang điềm lành, Vệ Liễm thấy vui, lúc này mới ra đây ngắm tuyết."
Y còn chưa rõ ràng tính cách Tần vương, nói chuyện phải cẩn thận vạn phần, đỡ cho có một câu vô ý đầu rớt xuống đất.
Nói mấy câu may mắn luôn luôn không sai, người người đều thích nghe.
Ai ngờ người trên kia lại nhạt một câu phân nhó, "Cắt đầu lưỡi y."
Vệ Liễm:???
Người này ra bài sao không theo lẽ thường vậy?
Vệ Liễm quyết định thật nhanh, lập tức gục đầu lạy, giọng nói coi như bình tĩnh, "Là Vệ Liễm nói sai rồi sao?"
Cơ Việt lúc này mới nổi lên chút hứng thú.
Nếu đối phương vừa nghe liền hoảng sợ kêu khóc, là một mỹ nhân lọ hoa nhu nhược, hắn tuyệt đối lười ngó mắt tới, tùy ý thị vệ kéo người đi cắt lưỡi. Nhưng Vệ Liễm lại không biến sắc mặt, còn dám hỏi ra, cử chỉ hành vi tiến lui chừng mực. Gan dạ sáng suốt thế này, coi như khiến người ta phải nhìn bằng cặp mắt khác.
Vì chút hứng thú này, Cơ Việt nguyện ý giải thích cho y nghe. Bằng không, người chết vào tay hắn nhiều vô số kể, nếu ai cũng đòi có cái lý do, hắn giải thích bao nhiêu cho đủ.
"Tuyết rơi đúng lúc một năm được mùa, giàu cũng là giàu cho nước Tần ta. Ngươi là người Sở, Sở lại vừa mới thua trận, đưa ngươi tới làm con tin, ngươi e là hận Tần thấu xương. Nói cái gì cảm thấy vui mừng, chẳng phải là đang khi quân? Tội khi quân, cắt lưỡi thì lại làm sao?"
Cơ Việt lại khẽ cười nói, "Nếu ngươi lại nói cái gì mà đã tới Tần thì là người Tần, một kẻ vứt bỏ nước nhà, miệng lưỡi trơn tru, cô cũng không ưa lắm đâu."
"Công tử Liễm, ngươi trái lại đưa cho cô một cái lý do, giữ cái lưỡi ngươi lại xem?"
Dăm ba câu, phá hỏng toàn bộ đường lui của Vệ Liễm, còn đá cái vấn đề khó trả lời này ngược lại cho y.
Vệ Liễm nhẹ nhàng nói, "Vệ Liễm có tội, mới vừa rồi thật sự có gạt. Nước Sở trời giá rét, tuyết bay quanh năm. Vệ Liễm khi ấy thường chơi tuyết cùng mẫu thân. Bây giờ một mình ở Tần, thấy cảnh tuyết, lại không còn thấy mẫu thân, vì thế có hơi buồn bã."
Ở trước mặt Tần vương mà nói dối không phải hành vi sáng suốt, Vệ Liễm rất thoải mái nhận tội, nhưng tuyệt đối không thể chỉ dừng lại ở đó.
Bằng không y còn phải vì cái tội khi quân mà chịu phạt cắt lưỡi.
Y cần phải khơi dậy lòng cảm thông của Tần vương.
Tần vương lãnh khốc, chỉ có mẫu thân chính là điểm yếu. Bằng không một vị quân vương như vậy sẽ không thường xuyên đi đến lãnh cung vào những đêm tuyết. Hẳn là khi Tần vương còn bé, cũng từng hưởng thụ tình cảm mẹ con từ mẫu thân, chỉ là người đã qua đời, hôm nay nhìn cảnh cũ, thấy vật nhớ người.
Vệ Liễm không thể nói y nhớ nước. Sở là kẻ thù của Tần, y nếu như nói vậy, chỉ làm tăng sát tâm của Tần vương.
Y chỉ có thể nhung nhớ mẫu thân.
Mặc dù y chưa từng gặp qua mẹ ruột, còn vài lần chơi đùa với mẹ nuôi thì song phương đều mang toan tính, không hề có tình cảm gì đáng nói, mà vậy thì sao?
Chỉ cần tạm thời lừa Tần vương là được.
Tâm tư xoay chuyển trăm hồi, mà thực tế chỉ trong thời gian một hơi thở. Vệ Liễm cúi người lạy một lần, bộ dạng mặc vua xử lý.
Vệ Liễm dứt lời, Tần vương yên lặng một lúc lâu.
"Thấy cảnh tuyết, lại không còn thấy mẫu thân…" Cơ Việt tựa như có xúc động, "Cảnh còn người mất, lời này cũng đúng."
Tâm trạng Vệ Liễm nhẹ nhõm, cửa ải này hẳn là qua rồi.
Nếu lời này đúng, vậy thì cái lưỡi này nên giữ lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!