Vệ Liễm thì ra chưa từng muốn giết hắn.
… Khoan đã, nếu ban đầu không muốn giết hắn, vậy tại sao bây giờ lại muốn?
____________________________
Cơ Việt xoay người, mắt phượng tối đen xẹt qua một tia hung hiểm, thanh âm vẫn dịu dàng như nước, "Ồ? Vì sao ngươi muốn giết cô?"
Vệ Liễm lại không nói nữa, chìm vào giấc ngủ, hít thở đều đều.
Kiên nhẫn của Cơ Việt bị tiêu hết, thần sắc từ từ lạnh đi, bóp lấy cần cổ mảnh khảnh của thanh niên.
Lực tay siết mạnh, rất có tư thế muốn bóp chết người ngay tắp lự.
Hắn cũng không rảnh giữ người có mưu đồ bên cạnh mình. Nếu đã xác định Vệ Liễm tiếp cận hắn là do mang sát tâm, thì dù món đồ chơi này có thú vị cỡ nào, cũng không giữ lại được.
Thanh niên đang mê man trong giấc ngủ sắc mặt đỏ lên, gương mặt lộ vẻ thống khổ, giãy giụa, "Buông, buông ra ——"
Ánh mắt Cơ Việt mạnh run lên, vô thức nới lỏng tay, đợi khi phản ứng kịp thì sắc mặt trầm như nước.
… Hắn thế mà lại không xuống tay được.
"Cơ Việt!" Đầu mày Vệ Liễm lúc này mới giãn ra, cuộn người nói mơ, "Ngươi tại sao cứ luôn bắt nạt ta chứ… Ngay cả trong mơ cũng không để người ta sống yên nữa."
Cơ Việt lạnh giọng, "Ngươi đã đến mức muốn giết cô, còn trông mong cô đối tốt với ngươi?"
Cơ Việt nói xong, tự mình cũng thấy buồn cười.
… Hắn ngồi đây nói chuyện với một con sâu rượu say bất tỉnh nhân sự làm cái gì chứ?
Cơ Việt không thừa nhận rằng khi nghe thanh niên nói muốn giết hắn, trong lòng nhói lên một cái.
Nhói như bị kim châm.
Tại sao lại đau chứ?
Hắn sớm nên biết. Từ nhỏ đến lớn, tất cả những kẻ đến gần hắn, đối tốt với hắn, đều mang theo mục đích và tính toán, đều muốn lấy mạng của hắn.
Lòng người đối với hắn mà nói, thậm chí còn không đáng tìn bằng một con chó như A Manh.
Nếu đã quá quen với những kiểu tiếp cận có mục đích, nếu đã hờ hững chấp nhận hiện thực từ lâu, nếu đã học được cách ung dung âm thầm xa cách mọi người, vậy tại sao còn có thể cảm thấy đau đớn đây?
Người muốn giết hắn nhiều như vậy, Vệ Liễm không phải người đầu tiên, cũng tuyệt đối không phải người cuối cùng.
Song lại là người duy nhất Cơ Việt không nỡ ra tay.
Đó là người có thể dám nói với hắn rằng "Ngươi có gì đáng sợ đâu", đó là người có thể tự nhiên vui đùa thoải mái với hắn, đó là một người có thể chơi cờ bất phân thắng bại với hắn, đó là một người sạch sẽ như tuyết trong thời đại hỗn loạn đen tối này.
Vệ Liễm rất khác.
Hắn cho rằng, Vệ Liễm khác.
Thanh niên trong trẻo như băng tuyết lại lạnh lùng thông suốt, lại tựa như nắng chói ấm áp, như sắc xuân vui vẻ rộn ràng, vạch một khe hở trong trái tim quanh năm đóng băng của Cơ Việt.
Mà nay, một khe hở thật khó khăn mới mở ra kia, đều bị một câu "Ta không giết ngươi, ta không họ Vệ" một lần nữa lấp lại.Cơ Việt thấp giọng, "Thì ra… Ngươi và bọn họ, cũng chẳng có gì khác nhau."
Thanh niên trên giường nhỏ lẳng lặng ngủ, không nghe thấy lời Cơ Việt.
Cơ Việt chậm rãi ngồi xuống bên giường, khẽ vuốt ve gương mặt không tỳ vết của Vệ Liễm, "Là Vệ Bang sai ngươi đến giết cô?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!