"Vệ lang, hạ cờ không hối hận."
Thì ra từ khi đó trở đi, y cũng đã thua hết cuộc đời mình vào đó.
____________________________
Vị con tin đến từ nước Sở kia rất được sủng ái.
Không tới nửa tháng, toàn bộ tiền triều hậu cung đều biết tin tức này.
Nói thẳng ra là, bệ hạ cưng chiều y tới mức quá phô trương.
Bệ hạ chính miệng truyền lệnh, thị quân cùng cấp với phu nhân, chứ không phải cơ thiếp thấp hèn, bắt cung nhân gọi y là công tử, lấy lễ tiếp đón.
Bệ hạ đưa y vào Dưỡng Tâm Điện cùng ăn cùng ở, lâm hạnh hằng đêm, nghe nói công tử Liễm ba ngày liên tiếp không xuống giường được.
Bệ hạ ban thưởng châu báu lụa là, y muốn gì cho đó, thậm chí ngay cả Hòa Thị Bích là thế gian chí bảo cũng tặng cho y luôn.
Bệ hạ…
Mấy tin vụn vặt nhiều không kể xiết, cả triều văn võ ban đầu còn không coi ra gì. Cảm thấy bệ hạ vừa mới được một món đồ chơi mới, còn thích thú, cưng chiều hơi quá cũng không có gì đáng trách.
Mãi đến khi bệ hạ trên triều nói —— "Cô có Vệ lang là đủ rồi, việc tuyển tú, các ngươi không cần bàn nữa", các đại thần liền ngồi không yên.
Này sao được? Còn ra thể thống gì nữa?
Lập tức cả triều đều quỳ lạy, khẩn cầu bệ hạ nghĩ lại.
Cơ Việt thẳng tay quẳng một bức tranh xuống, "Nạp mỹ cũng được. Tìm cho ra một mỹ nhân hấp dẫn hơn Vệ lang, cô còn có thể cân nhắc."
Chúng đại thần ban đầu còn nghĩ bệ hạ đã xuống nước, vô cùng vui mừng, mà vừa xem tranh, tập thể ngậm miệng.
Thanh niên trong tranh đứng trong khung cảnh tuyết trắng hồng mai, phía sau là chín tầng cung điện. Da trắng hơn tuyết, môi hồng như mai, tóc đen tuôn dài tựa thác, mi mắt tựa non xa. Thân choàng áo lông đứng giữa trời gió tuyết, dung mạo tuyệt mỹ, phong thái thanh nhã, tựa như một vị tiên bất cứ lúc nào cũng có thể đạp tranh bước ra.
Bên góc tranh đề tám chữ phóng khoáng tự do: Phong hoa tuyệt đại, quốc sĩ vô song.
Nếu là người khác dùng mấy từ này, bọn họ nhất định sẽ cười khẩy chê người nọ kiêu căng. Mà nhìn lại thanh niên trong tranh, chỉ cảm thấy thật quá chuẩn.
… Trên đời có người tuyệt sắc đến thế này ư?
Đây chính là thế gian khó tìm!
Cơ Việt thấy quần thần phía dưới im miệng không nói, lười biếng tựa trên long ỷ cười nói, "Thế nào? Nước Tần này to lớn, lại vẫn tìm không ra một mỹ nhân còn đẹp hơn Vệ lang sao? Dong chi tục phấn cô sẽ chướng mắt, hoặc là tìm một người đẹp hơn, hoặc là ngày sau bớt lấy chuyện này phiền cô."
Quần thần, "…"
Yêu cầu này của bệ hạ thật sự làm khó người ta.
Mỹ nhân tầm thường, sao có thể đẹp hơn công tử Liễm? Ngay cả công chúa Trọng Hoa được xưng là đệ nhất mỹ nhân bảy nước e rằng cũng không bằng.
Thế nhưng bệ hạ xưa nay nói một không nói hai, trên chuyện này đã lui một bước, bọn họ cũng không thể được một tấc lấn một thước. Nhìn quen mỹ nhân tuyệt sắc, vậy đụng tới đồ ăn bình thường còn hạ miệng nổi không? Suy bụng ta ra bụng người, bọn họ cũng không còn mặt mũi khuyên nữa.
Có vài đại thần muốn mượn cơ hội nhét con cháu mình vào hậu cung tranh sủng cũng bỏ ngõ. Ai bảo các tỷ muội, con gái, cháu gái nhà mình cũng chỉ là "dong chi tục phấn", không vào lọt mắt bệ hạ chứ?
Các đại thần tạm thời lén lút rút hết mỹ nhân đi, cho Cơ Việt được một quãng thời gian thư thả."Xem ra bệ hạ tạm thời không cần bận tâm chuyện này nữa." Vệ Liễm thấy Cơ Việt trở lại liền rất tự nhiên bước lên tiếp đón, nhận lấy triều phục hắn cởi ra.
Y nhìn ra được tâm tình Cơ Việt không tệ, thoáng nghĩ một chút liền biết được là chuyện gì.
Có thể khiến Tần vương phiền não, gần đây cũng chỉ có một chuyện duy nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!