Chương 21: Gác đêm

Ngày mai xách ngươi đi chém đầu.

Cơ Việt vừa lạnh lùng nghĩ, vừa nhẹ tay nhẹ chân bế Vệ Liễm lên giường.

_____________________________

Lý Phúc Toàn vốn tưởng rằng bệ hạ nổi giận đùng đùng đi vào, cho dù không ban chết cho công tử Liễm, cũng phải khiển trách đánh hơn mười gậy các kiểu.

Hắn đi theo bệ hạ nhiều năm, đã lâu chưa từng thấy bệ hạ có lúc giận dữ như vậy. Bệ hạ không phải không bao giờ tức giận, chỉ là vui giận không hiện trên mặt, trong bụng càng không vui thì trên mặt càng ôn hòa, khóe miệng thường ngậm ba phần ý cười, khiến người không rét mà run.

Lần này tâm tình lộ cả ra ngoài, dù khiến người sợ hãi, nhưng cả người cũng trở nên sống động hẳn lên.

Chỉ là không biết công tử Liễm trong kia phải chịu đựng lửa giận của bệ hạ thế nào.

Lý Phúc Toàn đứng bên ngoài lắc đầu ngạc nhiên: Cứ nghĩ công tử Liễm là một người thông minh, sao lại làm ra chuyện ngu xuẩn vậy.

Đến khi cửa Thang Tuyền Cung mở ra, Lý Phúc Toàn vội vã dẹp sạch suy nghĩ, cúi đầu cung nghênh.

Vốn tưởng rằng bệ hạ nên ra lệnh kéo công tử Liễm xuống xử lý, Lý Phúc Toàn lặng lẽ ngước mắt, liếc thấy thanh niên da trắng hơn tuyết đang tựa vào trong lòng bệ hạ, mặt như hoa đào, nhuộm màu đỏ thắm.

Khóe mắt Lý Phúc Toàn giật giật, nhanh chóng rụt tầm mắt lại.

Xem ra nghiêm khắc trừng trị gì đó là không thể xảy ra.

Có vấn đề gì mà lâm hạnh một lần không giải quyết được đâu, nếu có, vậy thì lâm hạnh hai lần.

Công tử Liễm quả nhiên cũng là một người không tầm thường.

Lý Phúc Toàn chẳng biết đã lần thứ mấy cảm thán như vậy.Vào đêm, bên giường ngủ, Cơ Việt cho tất cả lui ra, bên trong bốn bề vắng lặng.

Cơ Việt đột nhiên bây giờ mới phản ứng kịp.

Hắn dường như, lại bị Vệ Liễm, đào thêm một cái hố.

Cơ Việt, "…"

Cơ Việt, cô tám trăm năm chưa từng thấy người ngu xuẩn như ngươi, lặp đi lặp lại nhiều lần té ngã trong tay một người.

Ngươi là heo ư?

Mà hắn còn chính miệng hứa hẹn không đánh Vệ Liễm, vua không nói đùa, muốn tính sổ sau thu cũng không làm được.

Còn giết?

… Thôi đi, giữ lại còn có cái mà chơi đùa chứ.

Nhưng cứ thế mà bỏ qua lại không cam lòng. Cơ Việt nghẹn một hơi trong cổ họng, lên không được xuống không xong.

Hắn đã bao giờ bị người trêu đùa như vậy.

Cơ Việt quay đầu lại nhìn gương mặt đẹp đẽ vô ngần của Vệ Liễm, chỉ cảm thấy nhìn đâu cũng không vừa mắt.

"Quỳ xuống." Cơ Việt lạnh giọng ra lệnh.

Vệ Liễm ngẩn ra.

"Cô không phạt gậy ngươi, không có nghĩa sẽ tha bổng ngươi." Cơ Việt lên giường, chui vào chăn, động tác lưu loát trôi chảy, "Đêm nay ngươi quỳ gối trước giường gác đêm đi."

Nói rồi liền vùi người vào chăn, đưa lưng về phía Vệ Liễm, không thèm để ý đến y nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!