Chương 2: Lần đầu gặp gỡ

Vệ Liễm cảm thấy y và vị Tần vương này còn rất là đồng bệnh tương liên.

_____________________________

Vệ Liễm chịu đủ những ngày khổ cực.

Y có thể nhẫn nhịn, có thể chịu khổ, không có nghĩa rằng y thích mọi thứ cứ tiếp tục như vậy.

Lúc còn ở vương cung nước Sở, Vệ Liễm trước năm sáu tuổi chính là một đứa bé đáng thương không ai chăm nom, tình cảnh không khác gì tiểu thái giám trong cung.

Lúc đó trong cung có một vị phi tử được sủng, vào cung hai năm không có con, không có cách nào đứng vững ở hậu cung. Vệ Liễm nhìn trúng thời cơ, lúc ở Ngự Hoa Viên cố ý đụng vào người vị phi nọ. Cung nhân lập tức mắng chửi y không có mắt, muốn kéo y ra ngoài lấy roi quật.

"Không biết tiểu thái giám từ đâu tới không được dạy dỗ quy củ, dám đụng vào nương nương."

Vệ Liễm bé ngẩng đầu, lộ ra gương mặt khả ái trắng trong như tuyết, quật cường nói, "Ta không phải tiểu thái giám, ta là công tử Liễm."

Đây vậy mà lại là một vị công tử.

Sủng phi bảo người buông y ra, sai người hỏi thăm, mới biết đứa bé này là thất công tử của Sở vương, mẹ đẻ mất sớm, trong cung cơ khổ không nơi nương tựa.

Tình cảnh này thật là khá giống mình. Sủng phi nhất thời thấy xót xa, nhà mẹ của nàng xuất thân không cao, trong cung cũng không nơi nương tựa, chỉ có được sủng ái từ bệ hạ. Nhưng thánh sủng có thể duy trì bao lâu? Thái y nói thân thể nàng không tốt, khó mà mang thai, trong cung không có con cái bên người, chung quy không phải kế lâu dài.

Lúc này nhìn thấy thất công tử, sủng phi ngay lập tức nảy lên một ít tâm tư.

Từ đó về sau, sủng phi tỏ ra hỏi han ân cần Vệ Liễm, lúc nào cũng săn sóc. Vệ Liễm cũng chỉ làm như ngây thơ không biết, lộ ra quyến luyến thân thiết với sủng phi. Cung nhân thấy gió liền bẻ mái chèo, cuộc sống của y chẳng mấy chốc đã dễ chịu hơn nhiều.

Lại qua một tháng, sủng phi không mang thai, rốt cuộc lấy lý do "ở trong cung một người cô đơn, muốn có đứa bé bầu bạn", mang Vệ Liễm về dưới gối nuôi. Sủng phi thỉnh cầu, Sở vương tất nhiên đồng ý.

Vệ Liễm đến tận đây chính thức hoàn toàn thoát khỏi cuộc sống bị khi dễ khinh thường, đói khổ lạnh lẽo.

Sủng phi cũng không mang tình mẹ dành cho Vệ Liễm, chỉ là theo nhu cầu lợi ích. Nàng cho rằng đứa bé này không biết gì cả, lại chẳng hay rằng Vệ Liễm biết tất cả.

Năm đó đứa trẻ mới sáu tuổi, lòng đã như gương sáng, lúc cố ý va chạm trong Ngự Hoa Viên, chính đã tính toán đến tình huống như vậy.

Vệ Liễm không cần một phần tình cảm mẹ con cảm thiên động địa. Sủng phi cần một đứa con trai để sống yên ổn, y cũng cần một chỗ dựa vững chắc để cải thiện cảnh ngộ. Trao đổi lợi ích, theo như nhu cầu, không hơn.

Y không ngại nhiều ra một người mẫu thân.

Không ngờ vừa được nhận làm con nuôi mới nửa tháng, sủng phi liền được chẩn ra có hỉ mạch, có con trai của mình, từ đó về sau liền đối xử với y hời hợt đi. Vệ Liễm không khóc không quậy, trái lại khiến sủng phi nảy sinh một chút thương tiếc. Nàng coi đứa nhỏ này như phúc tinh, huống chi đã thu dưỡng, cũng không thể một cước đá văng tỏ rõ bản thân mình lòng dạ ác độc.

Vệ Liễm vẫn sống rất tốt.

Chẳng qua là khi quân Tần áp sát, nước Sở cần giao ra một người con tin, Vệ Liễm vẫn là một người không quan trọng nhất.

Nói vứt là vứt.Lúc y còn nhỏ như vậy đã biết tự mình tranh thủ, huống chi bây giờ.

Không ai hiểu rõ người trong cung quen nịnh hót như thế nào bằng Vệ Liễm, nhìn mãi thành quen. Y hiện tại người người có thể chèn ép, là bởi vì bị Tần vương vứt bỏ. Nếu vào được tầm mắt Tần vương, ngày mai sẽ có sơn trân hải vị mặc cho y chọn, trái vải ngoài xa tám trăm dặm cũng phải ra roi thúc ngựa đưa tới cho y.

Như vậy vấn đề liền tới.

Y trước tiên phải gặp được Tần vương.

Căn cứ quan hệ hai nước đến xem, Tần vương không giết y đã tính là nhân từ, càng khỏi nói triệu kiến y.

Trông cậy đối phương chủ động là khỏi có cửa.

Núi không bò đến chỗ ta, thì ta mò lên núi.

Vệ Liễm lớn lên trong vương cung, đã thấy nhiều thủ đoạn tranh sủng của đám phi tần. Y cũng chẳng mong người ta khăng khăng một lòng cho mình, chỉ cần làm cho đối phương dấy lên vài phần hứng thú, có thể giúp bước đi của mình trong cung bớt gian nan là được rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!