Chương 17: Chó ngao

Chủ nhân mau mau tới cứu mạng chó đi!

______________________________

Vệ Liễm ngủ lại một giấc, tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Y lười biếng rụt vào trong chăn, cảm thấy ổ chăn mùa đông thật sự là ấm đến khiến người ta không muốn động đậy.

Nói tới chuyện thảm thì vẫn là Tần vương thảm, bất kể ấm lạnh đông hạ cũng phải rời giường vào giờ Mẹo để chuẩn bị vào triều. Chỉ mới nghĩ đến điểm này, Vệ Liễm đã chẳng còn tí hứng thú làm vua.

Ngủ trong ổ chăn không thoải mái à? Hà cớ gì muốn ôm một đống chuyện giày vò bản thân chớ.

"Công tử đã dậy." Một cung nữ tiến đến, đặt quần áo lên đầu giường, "Thỉnh công tử thay quần áo."

Vệ Liễm liếc nhìn, người tới không phải Châu Thúy. Trí nhớ y tốt, nhớ rõ cung nữ trước mắt này chính là người phụ trách hầu hạ Tần vương thay quần áo, tên là Châu Nguyệt.

Dáng vẻ nữ tử khá dễ nhìn, đẹp như trăng mùa thu, tươi như đào mận. Một mỹ nhân như vậy sớm tối đung đưa trước mặt Tần vương, Tần vương lại cũng chẳng thu người vào tay.

Thật đúng là một tên Liễu Hạ Huệ không hiểu phong tình.

Vệ Liễm ung dung chậm rãi mặc quần áo, Châu Nguyệt từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu, không nói một lời.

"Ngươi trông như có chuyện muốn nói với ta." Vệ Liễm nhẹ nhàng cột chắc vạt áo, rốt cuộc giương mắt nhìn về phía Châu Nguyệt.

Tay của Châu Nguyệt run một cái, không ngờ sức quan sát của công tử Liễm lại nhạy cảm như vậy.

Châu Nguyệt cúi đầu nói, "Bệ hạ có dặn, nếu công tử cảm thấy ở trong phòng ngột ngạt, có thể ra ngoài đi dạo."

Vệ Liễm nhìn chăm chú nàng một thoáng, "Thế nhưng ta không quen đường trong vương cung Tần, không biết đi đâu mới được."

Lời này nói đúng ý Châu Nguyệt, nàng đầu tiên là trong lòng vui mừng, sau đó lại nảy sinh lo sợ tâm tư bị phát hiện, nhắm mắt nói, "Tỳ nữ có thể dẫn đường cho công tử."

Vệ Liễm cười khẽ, "Được, vậy thì làm phiền. Chúng ta đi đi."

Châu Nguyệt sửng sốt, "Công tử không mang người đi theo hầu?"

Vệ Liễm lẽ ra còn có hai người hầu hạ bên cạnh là Trường Sinh, Trường Thọ.

"Không cần. Ta đi một lát là trở về." Vệ Liễm nói.

Châu Nguyệt không ngờ mọi chuyện sẽ thuận lợi như vậy, khi xoay người thì bước chân còn có chút lâng lâng.

Không, ngươi không về được. Châu Nguyệt ác độc nghĩ.

Nàng không hề thấy được thanh niên sau lưng nàng hơi thu dáng cười lại, đáy mắt là ý lạnh nhàn nhạt.

Vệ Liễm cũng muốn biết, trong hồ lô của cung nữ trong lòng có quỷ này đang bán thuốc gì.

Diễn kịch trước mặt y, không khỏi giống như múa rìu qua mắt thợ. Châu Nguyệt tự cho là bản thân che giấu tâm tình rất khá, lại chẳng biết rơi vào trong mắt Vệ Liễm, ghen tị cùng sợ hãi đều viết rõ ràng trên mặt.

Một con thỏ muốn đưa dê vào miệng cọp, lại không biết mình đang mưu tính trên đầu một con sư tử vương.

Thú vị cực kỳ. Vệ Liễm nghĩ.Châu Nguyệt dẫn Vệ Liễm ra khỏi cửa cung. Đã nhiều ngày không có tuyết rơi, mặt trời ấm áp, chiếu lên người có mấy phần thoải mái. Tuyết đọng trên đất chưa tan, xa xa nhìn là một mảng trắng xóa, đẹp không sao tả xiết.

"Thời điểm này hoa mai trong Ỷ Mai Viên nở vừa đúng lúc, tỳ nữ dẫn công tử đi đến đó xem nhé." Châu Nguyệt nói, dẫn Vệ Liễm đi về phía Đông Nam.

Ỷ Mai Viên đúng là đi hướng đó. Châu Nguyệt chỉ không nói ra, từ Dưỡng Tâm Điện đi đến Ỷ Mai Viên có hai con đường, cung nhân bình thường đều đi một đường khác.

… Bởi vì con đường bọn họ đang đi bây giờ là đi ngang qua trường nuôi thú, con chó ngao mà bệ hạ nuôi là ở chỗ này.

Chó ngao là lễ vật hai năm trước nước Lương đưa tới. Bệ hạ nuôi nó từ khi còn là chó con, nuôi tới nay đã được hai tuổi. Cao cỡ nửa người, tính tình hung mãnh, sức lớn vô cùng, còn từng vài lần cứu mạng bệ hạ, bệ hạ rất yêu thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!