Chậc, cẩu hoàng đế, quá ư là khó hầu hạ đi.
____________________________
Chỉ bằng thời gian Vệ Liễm nói một câu nói, lại khiến trong lòng Lý Phúc Toàn lăn lộn nhiều lần suy xét, cuối cùng mới cười cười, hỏi, "Vệ công tử có gì phân phó?"
Hắn vốn tưởng rằng thanh niên một khi nắm quyền thế, sẽ ra oai phủ đầu với hắn, trả mối thù ban đầu bị làm nhục. Chẳng ngờ Vệ Liễm nói chuyện rất ôn hòa, cũng không mang vẻ kiêu căng, càng không có một tí nào được sủng sinh kiêu.
"Công công là người hầu hạ bên cạnh hoàng thượng lâu năm, Vệ Liễm hiện cũng hầu hạ bệ hạ. Nếu đã cùng tận tâm vì một người, chúng ta cũng không cần đối chọi gay gắt, không phải sao?" Vệ Liễm lễ độ nói.
Lý Phúc Toàn chớp mắt, đây là muốn lấy lòng?
Cũng đúng. Sự sủng ái của quân vương chỉ như bèo trôi không rễ, nào có sâu đậm như tình nghĩa với người bên cạnh bệ hạ chăm lo từ nhỏ đến lớn. Bây giờ bệ hạ sủng ái công tử Liễm, tất nhiên mọi chuyện đều lấy y làm đầu. Nếu bệ hạ mà chán ghét y, đến lúc đó lỡ như đắc tội một đại tổng quản là hắn, cuộc sống của y chỉ sợ không dễ chịu.
Công tử Liễm có thể nói là một người biết nhìn xa.
Có thể trèo lên cái chức đại tổng quản thì sao không phải đã thành tinh, Lý Phúc Toàn tính toán một lượt, chỉ bày ra vẻ mặt không rõ, "Công tử nói đùa, nô làm sao dám nhằm vào ngài?"
"Công công lần trước vì ta mà bị phạt, lòng có oán hận cũng là chuyện bình thường. Lúc đầu ta bệnh đến hồ đồ, cũng không phải có ý định làm khó dễ công công. Vệ Liễm thật cảm thấy áy náy." Vệ Liễm hơi gật cằm.
Lý Phúc Toàn đang định khách sáo một tiếng "Không dám", Vệ Liễm lại nói, "Ta biết công công đề phòng ta, cũng không phải vì ta từng hại ngài bị phạt. Mà vì ta là người nước Sở, sợ ta gây bất lợi cho bệ hạ."
Lý Phúc Toàn nhất thời nói không nên lời.
Lời này nói quá trắng ra, hắn nhất thời không dám đáp.
Lý Phúc Toàn không tin tưởng Vệ Liễm, quả thật cũng có vì nguyên nhân này.
Hắn từ nhỏ đã bầu bạn bên cạnh Tần vương, biết rằng Tần vương sống đến ngày hôm nay không hề dễ dàng.Trước năm tám tuổi, công tử Việt và mẫu thân Vân Cơ ở trong lãnh cung, không người chăm sóc, cuộc sống kham khổ, nhưng cũng có thể bình an lớn lên. Chín tuổi bị nâng thành con rối lên ngôi, thì mỗi ngày đều sống trong hoàn cảnh đe dọa tính mạng.
Lý Phúc Toàn là sau khi Tần vương chín tuổi lên ngôi thì mới bị phái đi hầu hạ vị vua nhỏ tuổi này. Khi đó đứa trẻ vì chuyện mẹ ruột ngã giếng mà có vẻ trầm mặc ít nói, như một con thú nhỏ yếu ớt cô độc bị vứt bỏ. Mắt phượng rũ xuống không có thần thái, suốt ngày ngẩn người nhìn chằm chằm một hướng, không nói một lời, đắm chìm trong thế giới của mình.
Bọn họ là một loạt tiểu thái giám có tuổi tác xấp xỉ Tần vương nên được đưa vào. Công công quản sự ra lệnh, nếu ai có thể đùa cho bệ hạ vui vẻ, người đó được trọng thưởng.
Một đám nhóc hoạt bát thông minh nhanh chóng chạy đến, líu ríu cầm các món đồ chơi đùa bệ hạ, nghĩ hết biện pháp khiến bệ hạ chú ý mình.
Lý Phúc Toàn khi đó còn gọi là Tiểu Phúc Tử, tính cách thật thà, không lanh lợi bằng những đứa nhỏ khác, chẳng mấy chốc bị chen ra khỏi đám, ngơ ngác đứng một bên nhìn những đứa nhỏ kia cố gắng tranh thủ giành lấy cái cơ hội thăng chức rất nhanh này.
Đứa trẻ bị một đám tiểu thái giám nô đùa vui vẻ vây quanh vẫn cứ thế buông mắt, không nói một lời, mặt mày hờ hững, tựa như những náo nhiệt xung quanh không tồn tại.
Thân nằm trong đám người, tâm thì nằm hẳn bên ngoài.
Tiểu Phúc Tử đứng bên ngoài nhìn, nghĩ rằng bệ hạ nhớ mẫu thân. Khi mà cậu nhớ nhung mẫu thân ở ngoài cung, cũng sẽ lộ ra vẻ mặt như thế.
Cuối cùng bệ hạ phiền không chịu nổi, rốt cuộc mở miệng nói, lại là đúng một từ "Cút".
Tất cả tiểu thái giám đều sợ đến lập tức ngậm miệng, quỳ rạp dưới đất thỉnh tội.
Tiểu Phúc Tử lại dè dặt đi lên, nói, "Bệ hạ, nô kể chuyện cho ngài nghe nhé."
Thật ra cũng không phải câu chuyện mới mẻ gì. Là câu chuyện trong dân gian nghe mãi mà thuộc, gần như mỗi vị mẫu thân đều sẽ kể cho con mình nghe.
Mẹ của Tiểu Phúc Tử cũng từng kể cho cậu nghe. Tiểu Phúc Tử vì nhà nghèo nên mới vào cung, thường xuyên nhớ tới mẫu thân, khi nhớ quá không chịu nổi, sẽ ngẫm lại những câu chuyện mà mẹ cậu kể cho cậu nghe hồi xưa.
Tiểu Phúc Tử chẳng qua cảm thấy bệ hạ nhớ mẫu thân, cho nên nhất thời nóng đầu, kể cho bệ hạ nghe cái câu chuyện mà ai cũng biết này.
Cậu nơm nớp lo sợ kể hết, lại thấy bệ hạ rốt cuộc ngẩng đầu, hỏi, "Ngươi tên gì?"
Cậu quỳ xuống đất dập đầu, "Nô gọi Tiểu Phúc Tử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!