Một buổi sáng nào đó thức dậy thay quần áo thấy vạt áo không còn rộng thùng thình, y cả kinh lập tức bắt đầu giảm béo.
__________________________
Thân là Tần vương, Cơ Việt đã nghe qua vô số từ ngữ khen ngợi. Hoặc chúc hắn thiên thu vạn tuế, hoặc ca tụng hắn lưu danh muôn đời. Chân tình giả ý, khen ngợi xã giao, Cơ Việt không để ý.
Hắn không ngờ có một ngày, hắn sẽ bị một câu nói thật đơn giản khuấy động trong lòng.
—— chí ác lòng người, ngươi không chiếm cái nào, ta có gì phải sợ?
Thứ Tần vương muốn chưa bao giờ là những lời ca ngợi.
Mà là "không sợ hãi".
Đây mới là thứ mà hắn cầu mãi không được.
Cơ Việt nhìn Vệ Liễm, sắc mặt khó đoán. Thanh niên áo trắng nhẹ nhàng, mặc hắn quan sát.
Một lát sau, Cơ Việt mới chậm rãi nói, "Cô xem mạng người như cỏ rác, cắt lưỡi người ta, đó là cùng hung cực ác. Thái hậu đưa cô lên ngôi mà cô diệt cả nhà bọn họ, đây là vong ân phụ nghĩa. Cô vì mở mang bờ cõi không tiếc đúc thành núi thây biển máu, đây chính là hám lợi đen lòng. Cô vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, đây là đê tiện xấu xa."
Hắn chợt cười khẽ, "Chí ác lòng người mà Vệ lang nói, cô chiếm đủ hết. Người trong thiên hạ đều sợ cô, ngươi làm sao dám nói cô không chiếm cái nào?"
Vệ Liễm không chút do dự nói tiếp, "Cung nhân phạm thượng miệng phun điều ác, đáng chết. Thái hậu nắm giữ triều chính trong mắt không vương pháp, nên giết. Đàn sói sáu nước luôn rục rịch đợi thời cơ ngóc đầu, nên chiến. Quân vương hành sự xưa nay chỉ xem kết quả, nên làm."
"Mọi hành vi của bệ hạ, đều là đạo làm vua. Người đời lấy tiêu chuẩn thánh nhân để yêu cầu quân vương, lại không biết nếu trong thời loạn mà đòi dĩ hòa vi quý, cuối cùng sẽ bị đàn sói xé xát nuốt chửng. Hoặc làm bạo quân, hoặc làm vua mất nước, ngài không có lựa chọn khác, người trong thiên hạ cũng sẽ không hiểu."
Phen này y đối đáp trôi chảy, gần như không cần nghĩ ngợi. Cơ Việt nháy mắt kinh ngạc, nhẹ giọng nói, "Nhưng ngươi hiểu."
Đôi mắt sáng của Cơ Việt ánh lên mấy tia hào quang, cười nhẹ, "Vệ Liễm, cô và ngươi thật sự là hận gặp nhau quá muộn."
"Bệ hạ nói quá."
"Thật nên cho những đại thần kia trông thấy như thế nào mới là mỹ nhân chân chính. Cô có thể khiến bọn họ tâm phục khẩu phục, mớ dong chi tục phấn làm sao sánh được với ngươi. Cô nên truyền họa sĩ cung đình… Không, họa sĩ bình thường làm sao có thể miêu tả ra được khí khái của ngươi?" Cơ Việt không hề che giấu ưu ái dành cho người mình vừa ý, hắn bước nhanh tới trước án thư, bày giấy bút ra, "Cô tự mình vẽ cho ngươi một bức."
"Bệ hạ vẽ tranh cho thần?"
"Tất nhiên."
"Nhưng thần nghe nói, bệ hạ chưa từng vẽ tranh về người. " Ánh mắt Vệ Liễm hơi hấp háy.
Tần vương có danh xưng bạo quân, không có nghĩa hắn không biết phong nhã. Cầm kỳ thư họa là môn bắt buộc với mỗi một con cháu quý tộc.
Tần vương từ nhỏ liền thông minh hơn người, một tay vẽ tranh xuất thần nhập hóa, trình độ thượng thừa, tám tuổi vẽ một bức "tranh chúc thọ" tặng cho tiên vương liền nổi danh thiên hạ. Cũng vì một bức tranh, khiến tiên vương chú ý tới đứa con không có tiếng tăm này, càng quan tâm tới hắn hơn.
Kỹ năng vẽ tranh của Tần vương cực kì cao, cảnh non nước chấm phá có hồn, chim hoa trùng cá, tất cả đều thuần thục điêu luyện.
Nhưng mọi người đều biết, Tần vương không vẽ người.
Có lời đồn rằng hắn không thạo mặt này nên chỉ khoe sở trường giấu sở đoản, song chung quy lời đồn chỉ là lời đồn.
"Đó là bởi vì không có người xứng đáng." Cơ Việt đặt bút, động tác như nước chảy mây trôi, "Xưa nay vẽ da khó tả cốt, mỹ nhân là ở cốt không ở da. Cô không hứng thú vẽ chỉ có lớp da người, chỉ có mỹ nhân như Vệ lang sở hữu cả da cả cốt đều vẹn toàn mới xứng cho cô hạ hút."
Đây đã là lời khen ngợi cực cao.
Vệ Liễm đứng trước cửa sổ, mãi đến khi Cơ Việt dừng bút, mới hỏi một câu, "Vẽ xong?"
"Xong rồi." Cơ Việt gác bút vẽ, "Ngươi tới xem thử."
Vệ Liễm liền đi tới, liếc mắt nhìn qua, thầm nghĩ trong lòng, tài nghệ thật giỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!