Thật mất mặt toàn giới bạo quân.
______________________________
Màn đêm buông xuống, Vệ Liễm dời vào Dưỡng Tâm Điện.
Trong quá khứ, đây là quang vinh mà ngay cả vương hậu cũng không được. Vương hậu ở Tiêu Phòng Điện, chiếm lấy quân vương vào mùng một và mười lăm. Còn thường ngày quân vương muốn lâm hạnh phi thiếp, thông thường đều sẽ ngồi liễn đi đến tẩm cung của hậu phi. Dù có mang hậu phi đến Dưỡng Tâm Điện, cũng đều là vừa qua giờ Tý liền mang người trở về.
Càng được sủng hơn, thì có thể được phép ở lại đến hừng đông, hầu hạ quân vương thay quần áo vào triều, sau đó vẫn phải lên đường về chỗ của mình. Dưỡng Tâm Điện là chỗ của thiên tử, là nơi rồng nằm, chủ nhân chân chính vĩnh viễn chỉ có một.
Nhưng trông hành động của Vệ Liễm, lại là có ý ở đây lâu dài. Điều này hiển nhiên do bệ hạ ra lệnh.
Triều đại hiện nay hậu cung không hậu không phi, ngay cả một người để tranh chấp với Vệ Liễm cũng chẳng có.
Rơi vào trong mắt người khác, Vệ Liễm chính là vớ được vận may to. Được bệ hạ ân sủng, vinh hoa phú quý quyền thế địa vị, còn không phải sẽ đạt được dễ như trở bàn tay?
Một con tin ở vương cung nước Tần vốn là chủ nhân thấp kém như bùn ai ai cũng đạp một đạp, một buổi sáng liền bay lên đầu cành cây, có người hâm mộ, có người đố kỵ. Không ít cung nhân chua ngoa thầm nghĩ, gần vua như gần cọp, vị kia hôm nay còn ngênh ngang đắc ý vào ở, ngày mai không chừng đầu liền rơi xuống đất lăn ra ngoài đây.
Người ngoài nghĩ thế nào, Vệ Liễm không biết được, mà cho dù biết được cũng sẽ không để bụng.
Trong Dưỡng Tâm Điện rất ấm áp, thức ăn rất phong phú, đệm chăn rất dày dặn, Vệ Liễm rất hài lòng.
Còn Tần vương? Đó là cái gì? Chỉ là một chiếc thang bắt đường lên trời, một công cụ hình người giúp y sống sung sướng mà thôi.
Tình yêu của quân vương, ai ngu thì ai thèm, Vệ Liễm chẳng thèm đâu. Bản thân y rất thực tế, từ đầu chí cuối chỉ cầu vinh hoa phú quý, chẳng có một tí hứng thú nào đi yêu đương.
Về điểm này Tần vương cũng giống vậy, cho nên đôi bên mới ăn nhịp với nhau, theo như nhu cầu, trở thành đồng bọn hợp tác lý tưởng.
Lúc này, Vệ Liễm đang hầu hạ vị đồng bọn hợp tác dùng bữa.
Buổi chiều Dưỡng Tâm Điện truyền lệnh, chẳng mấy chốc đã có cung nữ bưng từng khay món ngon nối đuôi mà vào, đặt lên bàn gỗ.
Cao cát tường như ý, cá mã não chua ngọt, tổ yến bát bảo linh lung, đậu xanh cuốn phỉ thúy… Dù là món ăn bình thường đến đâu, vào cung đình, cũng phải mang những cái tên nạm vàng đeo ngọc, mới thể hiện được quý khí hoàng gia.
Trong mắt Cơ Việt thì cũng thường thôi, nhưng đối với Vệ Liễm đã gặm màn thầu dưa muối liên tục nửa tháng, tối hôm qua còn đói bụng một bữa —— Y muốn lập tức quẳng Tần vương ra, tự mình ngồi vào bàn ăn, gió cuốn mây tan, càn quét sạch sẽ.
Nhưng mà không được.
Dựa theo quy củ, Vệ Liễm không chỉ không thể dùng bữa, còn phải đứng bên cạnh Tần vương, gắp thức ăn cho hắn.
Cẩu, hoàng, đế.
Vệ Liễm ngoan ngoãn cúi đầu, đứng bên người Tần vương, cố gắng không để ánh mắt mình rơi một tí nào vào bàn cơm nước thịnh soạn này.
Canh hầm tươi ngon, còn đang bốc hơi nghi ngút. Một bàn thức ăn rực rỡ muôn màu, mùi cơm xông vào mũi.
Nội thị dùng châm bạc thử độc từng cái, bên cạnh còn có thái giám ăn thử đang im lặng chờ lệnh. Vệ Liễm nhấc nhấc mi mắt, thầm nghĩ thiên hạ này còn rất nhiều loại độc mà châm bạc thử không ra, cũng còn nhiều loại độc không phát tác ngay mà vẫn có thể mất mạng.
Bất luận quân vương kiểu gì thì cũng tiếc mạng, nhưng mà thủ đoạn đoạt mạng người cũng khó lòng mà phòng bị. Chỉ cần Vệ Liễm nguyện ý, y thậm chí đủ khả năng hạ độc ngay dưới mí mắt bọn họ.
Vệ Liễm từng có cơ duyên được một vị cao nhân dốc lòng truyền dạy, biết y thuật, biết dùng độc, biết võ công, còn có thể bàn binh pháp mưu lược, có thể luận thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông còn chưa nói, thậm chí còn hiểu sơ thuật kỳ môn độn giáp, ngũ hành bát quái.
Ngay cả sư phụ y còn sợ hãi thán phục y có tư chất hơn người, là dạng người kinh tài tuyệt diễm.
Vệ Liễm cũng hiểu cách thu gặt lòng người, bồi dưỡng phe cánh. Trước đây Sở vương sợ hãi việc công cao chấn chủ mà diệt cả nhà Hộ quốc tướng quân, là Vệ Liễm ra mưu, lấy một đám tử tù dịch dung thế mạng, cứu cả nhà tướng quân.
Khối hổ phù mà Sở vương thu hồi là giả. Khối thật kia còn đang trong tay Hộ quốc tướng quân, nghe lệnh của Vệ Liễm.
Sư phụ là cao nhân có thể nhìn lén thiên cơ, từng tính cho y một quẻ, khẳng định mệnh cách của y cực quý, song trước khi cập quan cần phải giấu tài, bằng không sẽ có điềm bỏ mạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!