Chương 1: Con tin

"Trường Thọ, ngươi nói ta trông đẹp mắt như vậy, xác suất được Tần vương sủng có lớn không?"

______________________________

Tần Sưởng vương năm thứ mười hai, mùa đông.

Tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ.

Không khí tràn ngập hơi lạnh, khắp đường đi lối lại trong cung, cung nhân mặc những bộ trang phục dày nặng đang quét tuyết, thỉnh thoảng xoa xoa hai lòng bàn tay, trong miệng phả ra từng đám khói trắng.

Băng tuyết đè những nhành mai mới nở hoa cong oằn xuống, kết thành một tầng băng dày.

Trong phòng cũng chẳng ấm áp gì mấy, than trong bếp lò đã bị đốt sạch. Hơi lạnh thấm vào kẽ xương, khiến người cóng đến mức tay chân cứng ngắc.

Thanh niên khoác áo lông cừu trắng như tuyết ngồi bên cửa sổ, cốc trà vốn còn nóng trong tay cũng bị gió tuyết thổi vào phòng làm lạnh ngắt. Ngón tay thon dài ngọc ngà, khớp xương rõ ràng, hết sức dễ nhìn.

Trường Thọ dè dặt đi tới, "Công tử, bên ngoài trời lạnh, cho nô đóng cửa sổ đi thôi."

Thanh niên nghe vậy, xoay đầu lại, để lộ gương mặt đoan chính xinh đẹp tuyệt trần, mặt mày tuyệt diễm.

Coi như là công chúa Trọng Hoa của nước Yến được tôn làm đệ nhất mỹ nhân của bảy nước, nhìn thấy y chỉ sợ là cũng tự ti mặc cảm. Sắc đẹp khuynh thành, mà rốt cuộc vẫn chẳng bì được dung mạo một người nam tử.

Vệ Liễm mỉm cười, "Mở cửa sổ, tạ còn có thể nhìn thấy gió tuyết ở cố hương. Đóng cửa rồi, thì chẳng thể thấy gì được nữa."

Thanh âm của y nhẹ nhàng, trong veo như ngọc, nét mặt chứa ba phần ý cười. Cho dù ai nhìn thấy đều cảm thấy đây chỉ là một quý công tử thản nhiên ngắm tuyết, trong sáng vô tư.

Trường Thọ nghe lại cảm thấy mũi xót xót, suýt nữa rơi nước mắt.

Nước Sở nhiều tuyết. Công tử đây là nhớ nhà.

Thế nhưng bây giờ làm con tin ở nước Tần, công tử e rằng cả đời này… Cũng chẳng thể quay về được nữa.

Công tử bây giờ mới mười chín, những năm tháng còn lại của cuộc đời lại đều phải bỏ phí ở dị quốc.

Trường Thọ lấy ngón tay lau khóe mắt, lời nói ra cũng đã nghẹn ngào, "Công tử cần phải giữ gìn thân thể, nếu để nhiễm phong hàn, chỉ sợ…"

Chỉ sợ người Tần ngay cả một người khám bệnh cũng không mời đến cho công tử.

Công tử là vương thất nước Sở, lại rơi xuống đến tình cảnh như thế này.Thiên hạ hiện nay phân làm bảy phần, Tần, Sở, Yến, Lỗ, Lương, Trần, Hạ, mỗi bên cát cứ một phương, đều tự xưng là vương.

Tần Sưởng vương Cơ Việt bảy tuổi lên ngôi, cho đến nay đã có mười hai năm. Đó là một kẻ dũng mãnh thiện chiến lại giỏi bày mưu tính kế, lấy bạo ngược tàn độc làm tiếng. Trị vì mười hai năm, phát động chín cuộc chiến tranh, chiếm đoạt vô số tòa thành trì, khiến năm nước thần phục, hàng năm tiến cống.

Nước Hạ nhỏ yếu nhất, cách diệt quốc chỉ còn một bước.

Nước Sở cũng là cường quốc, xung đột vũ trang với Tần nhiều, năm nước khác đã quy hàng, duy chỉ còn nước Sở cố chống đến bây giờ.

Chẳng may lúc này trận chiến ở dãy núi Yến thua thảm, Tần liên tiếp phá ba đạo phòng tuyến lớn. Mắt thấy có nguy cơ mất nước, nước Sở liền đưa công tử Liễm đến nước Tần làm con tin, lại hứa hẹn cống vàng bạc châu báu, tiền tài ngựa quý, tỏ vẻ thần phục.

Nói là làm con tin, thật ra chính là đi chịu chết. Tần Sở giao chiến nhiều, hai bên đều hận thấu xương đối phương. Một công tử nước Sở đi đến nước Tần, chẳng khác nào dê vào miệng cọp, cho dù lập tức bị treo cổ xé xác, cũng là chuyện bình thường.

Y là đứa con mà nước Sở vứt bỏ.

Mẹ ruột của Vệ Liễm chỉ là một người cung nữ, sinh hạ một mình y. Y tuy rằng có danh công tử, lại cũng nếm hết lòng người ấm lạnh. Đối với vận mệnh của mình, y hiểu rõ từ lâu.

Sứ thần nước Sở vào kinh, nhưng chưa được Tần vương tiếp kiến, chỉ nhận được một câu truyền lời, "Công tử Liễm ở lại, những người còn lại dẹp đường về nước. Cô không muốn gặp."

Cứ như vậy, sứ thần nước Sở rời đi, Vệ Liễm bị giữ lại. Cùng ở lại với y, chỉ có Trường Sinh, Trường Thọ – hai người nội thị từ nhỏ phụng dưỡng bên cạnh.

Vệ Liễm đợi hai ngày ở dịch quán, cũng không đợi được một lệnh truyền gặp nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!