Chiếc vòng cổ nguy hiểm đó, cuối cùng vẫn bị Đào Nhiên tháo ra.
Thật bất ngờ là nó được mở khóa bằng vân tay của chính cậu.
Đào Nhiên thậm chí còn không biết vân tay này được ghi lại khi nào.
Còn về lời Chương Tranh nói "Anh cũng yêu em", Đào Nhiên không thể trả lời.
Chỉ là ngầm cho phép Chương Tranh nằm sấp trên đùi cậu một lúc.
Sau một hồi vật lộn này, Đào Nhiên cũng tin gần hết
---- Chương Tranh sẽ không chủ động làm hại cậu.
Chuyện mất trí nhớ, Đào Nhiên cũng từ chỗ hoàn toàn không tin, đến bây giờ đã lung lay suy nghĩ."Hù---" Đào Nhiên từ chối sự giúp đỡ của Chương Tranh, cũng không vịn vào thiết bị phục hồi chức năng, một mình, từ từ đi hết quãng đường một trăm mét khứ hồi.
"Hì hì." Đào Nhiên hơi đắc ý cười, đây là chuyến cuối cùng rồi, Chương Tranh đang đứng cách đó hai mét.
Nhưng không ngờ đắc ý quá đà, bước chân này vội vàng và nhanh chóng, chân đột nhiên mất hết sức lực.
Đào Nhiên theo bản năng lao về phía Chương Tranh ở phía trước.
Cũng được đỡ vững vàng.
Chắc chắn là xịt nước hoa gì đó rồi.
Đào Nhiên thầm nghĩ.
Suýt ngã, được đỡ vững vàng, chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt, nhưng trong đầu Đào Nhiên lại lóe lên rất nhiều ý nghĩ kỳ lạ.
"Nhiên Nhiên giỏi quá." Chương Tranh dịu dàng nói.
Ddafo Nhiên lần này không phản bác Chương Tranh, cậu cũng cảm thấy mình siêu giỏi.
Vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng đó không chỉ khiến cậu hôn mê nửa năm trong tình trạng người thực vật, mà lúc đó còn bị gãy nhiều xương trên toàn thân.
Vết thương gãy xương tuy đã lành, nhưng không hiểu sao, Đào Nhiên vẫn cảm thấy chỗ xương bị gãy trên chân thỉnh thoảng lại đau nhói.
Từ việc được Chương Tranh dìu mới có thể nắm vững thanh phục hồi chức năng để di chuyển, đến việc tự mình khó khăn vịn vào thanh để đi, đến việc hoàn toàn không vịn vào bất cứ thứ gì, từ từ đi hết quãng đường hơn một trăm mét tưởng chừng đơn giản này.
Đào Nhiên đã mất cả một tháng trời.
"Hì hì." Mồ hôi đọng lại từ lông mi, rồi nhỏ xuống, Đào Nhiên vui vẻ cười ngây ngô.
Cánh tay và chân gầy gò, nhưng lại cảm thấy tràn đầy sức lực không dùng hết.
"Giỏi quá, trên đời sao lại có bảo bối giỏi như vậy chứ." Chương Tranh không ngừng khen ngợi.
Đào Nhiên còn chưa kịp khiêm tốn, mông đã bị một bàn tay kéo lên.
Cậu dang rộng hai chân, được Chương Tranh ôm đối mặt, được đỡ và ôm, cao hơn Chương Tranh cả một cái đầu.
Tư thế này giống như ôm trẻ con vậy.
Mùi hương trên người Chương Tranh, toàn diện xộc vào mũi cậu.
Đào Nhiên không nói một lời nào, quay mặt đi, toàn thân nóng ẩm dính nhớp, luôn cảm thấy hơi nóng trên người có cảm giác thật, sẽ dính vào quần áo sạch sẽ và khô ráo của Chương Tranh.
Cậu thầm cố gắng nhún mũi, sợ mình ra quá nhiều mồ hôi sẽ có mùi gì đó, may mắn là không có, vẫn là mùi nước giặt thơm tho.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!