Chương 15: (Vô Đề)

Vệ Lâm tự nguyện muốn tham gia đội ngũ game của Đào Nhiên.

Sau khi xem lý lịch của Vệ Lâm, Đào Nhiên đồng ý rất dứt khoát.

Mặc dù Vệ Lâm không có bằng cấp cao, nhưng về kỹ thuật và kinh nghiệm thì tuyệt đối là tốt.

Quan trọng nhất là, trò chơi mà Vệ Lâm đang phát triển lại chính là trò chơi mà Đào Nhiên kiếp trước đã phải bỏ dở giữa chừng.

"Anh Nhiên, nhờ có anh giúp đỡ, em mới có thể đi học lại, mẹ em mới có tiền chữa bệnh, có cơ hội gặp lại anh, em thật sự không biết phải báo đáp anh thế nào." Vệ Lâm nhắn tin cho Đào Nhiên trên điện thoại.

Cậu ta đã nhận việc ngay chiều hôm đó.

Vốn dĩ muốn nói những lời này trực tiếp với một mình Đào Nhiên, nhưng không có cách nào, Chương Tranh luôn đi cùng Đào Nhiên.

"Anh Nhiên, tối nay mình đi ăn tối cùng nhau được không?"

Đào Nhiên không trả lời kịp, lúc đó cậu đang bận.

Giữa chừng Chương Tranh đi tới, đưa cho cậu một cốc nước nóng, tiện tay cầm lấy chiếc điện thoại cậu để trên bàn.

Vân tay và mở khóa bằng khuôn mặt của Chương Tranh đã được lưu vào điện thoại của Đào Nhiên từ trước.

Đào Nhiên cũng có thể xem điện thoại của anh trai mình bất cứ lúc nào.

Hai người họ không quá để tâm đến chuyện này.

Đến khi Đào Nhiên làm xong việc, nhìn thấy tin nhắn, đã là hai tiếng sau.

Phản ứng đầu tiên của cậu là từ chối, dù sao Chương Tranh không thích cậu ăn ở ngoài.

"Anh, Vệ Lâm hẹn em tối nay đi ăn, mình đi không?" Đào Nhiên đi đến bên cạnh Chương Tranh hỏi.

Bộ vest chỉnh tề của Chương Tranh, Đào Nhiên nhìn đã thấy mệt, ngồi trong văn phòng cả ngày, cơ thể chắc chắn rất cứng đờ.

Cậu đứng sau Chương Tranh, những ngón tay thon dài đặt lên vai Chương Tranh, không mất sức mà bóp vai cho Chương Tranh, chờ đợi câu trả lời của Chương Tranh.

Đào Nhiên vốn nghĩ anh trai mình sẽ nói không đi.

Kiếp này, Chương Tranh không thích cậu giao du nhiều với người khác.

Nhưng bất ngờ thay, Chương Tranh lại đồng ý.

"Đi đi." Chương Tranh nghiêng đầu nói với cậu.

Lần này đến lượt Đào Nhiên ngạc nhiên, động tác trên tay cứng lại một thoáng, nhớ lại lúc gặp mặt buổi trưa, câu đầu tiên Vệ Lâm vào phòng riêng đã gọi "Chào anh Chương".

"Anh, anh có quen biết Vệ Lâm từ trước không?" Đào Nhiên dò hỏi.

Có thể nhận được đánh giá này từ miệng Chương Tranh, vậy năng lực của Vệ Lâm chắc chắn không chỉ là "không tồi".

Đào Nhiên càng thêm tò mò, nhưng Chương Tranh không nói gì thêm.

Đó là chuyện kiếp trước, sau khi Đào Nhiên qua đời.

Trong vòng 5 năm ngắn ngủi, Vệ Lâm dựa vào hơn 2 triệu tệ mà Đào Nhiên để lại cho cậu ta, không chỉ hoàn thành việc học một cách thuận lợi, mà còn tập hợp đội ngũ, phát triển game, cho ra mắt một tựa game di động quốc dân nổi tiếng.

Số lượt tải game vượt quá 500 triệu, lượng người dùng hoạt động hàng ngày rất đáng kể.

Vệ Lâm, một chàng trai nghèo khó, từ game mà phát triển sự nghiệp, tiếp tục tiến vào các ngành thương mại điện tử, bất động sản, ẩm thực, sau vài chục năm, cũng có tên trong danh sách những người giàu nhất cả nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!