Khấu Tử Thư, người đã nghỉ ngơi một thời gian do chấn thương trong công việc, đã chính thức nhậm chức, cô nàng đến văn phòng với quầng thâm dày đặc và tinh thần có phần uể oải, cũng không phải là cô nàng muốn như vậy, hôm nay là ngày đầu tiên cô nàng làm việc dưới trướng của trưởng phòng Phó mà bản thân luôn sùng bái nhất, vốn dĩ cô nàng muốn thể hiện sự nhiệt huyết hết mình, nhưng mà...!
Đúng như lời ma nữ bí ẩn nói, không có thời gian để cô nàng từ từ tiêu hóa, cô nàng đã bước vào thế giới thần bí này, không thể thoát ra được.
Đúng vậy, sau khi bị ma quấy rầy vài ngày, một người khá dễ tiếp thu như Khấu Tử Thư đã xây dựng lại được một thế giới quan mới, trong đó ma có tồn tại.
Trong mấy ngày qua, chỉ cố gắng phân biệt sự khác biệt giữa người và ma thôi đã khiến cô nàng đau đầu, và vì cô nàng có thể nhìn thấy những con ma đó nên dường như rất dễ bị chúng quấn lấy.
Không phải tất cả những con ma đều ôn hòa như con ma cô nàng gặp ở bệnh viện ngày hôm đó, phần lớn đều bị cắn trực tiếp như dã thú, chỉ mới mấy ngày, cô nàng suýt nữa phải nhập viện lần nữa.
Nếu chỉ là vô tình gặp mặt thì cũng không sao, bản thân cố gắng không ra ngoài vào ban đêm để tránh mặt bọn chúng cũng được, nhưng vẫn có một số con ma hình như đặc biệt đến tìm bản thân, bọn chúng có thể gọi tên mình!
Từ miệng của những hồn ma đó, cô nàng thường nghe thấy một thủ lĩnh được chúng gọi là "Vương", nói mình không tôn trọng "Vương" của chúng nên phải nhận trừng phạt.
Đồng thời, thời gian đối phương cử người đến quấy rầy cô nàng thường là nửa đêm, đó là thời gian ngủ bình thường của cô nàng! Bị giày vò mấy ngày, hỏi làm sao ban ngày cô nàng có thể tràn đầy sinh lực.
Cũng không biết mình đã làm gì để bị nhắm đến, thật đáng lo ngại.
Khấu Tử Thư vỗ vỗ mặt mình, cưỡng ép sắc mặt tươi lên, sau đó đi vào văn phòng.
"Mỹ nhân! Tuyệt quá!"
"Hiện tại hai mỹ nhân đẹp nhất Cục đều ở đây, chắc chắn người ở văn phòng khác sẽ ghen tị chết!"
Đồng nghiệp mới của Khấu Tử Thư đều mang nụ cười nhàn nhạt trên mặt, rất thân thiện với cô nàng, có một số người trẻ tuổi thì có vẻ hưng phấn hơn, nhưng nhìn chung đều hạ giọng, không dám lớn tiếng, như sợ bị ai đó nghe được.
"Tôi tên Khấu Tử Thư, vừa mới được điều tới, xin hỏi...! Tại sao phải nói chuyện nhỏ như vậy?" Khấu Tử Thư cũng thấp giọng hỏi ra nghi hoặc của mình.
"..." Những người khác nhìn nhau, cuối cùng người lớn tuổi nhất chỉ vào cửa văn phòng bên trong, nói: "Trưởng phòng Phó ở bên trong, tâm tình cô ấy không tốt, không nên gây ồn ào."
"Két..." Anh ta vừa dứt lời, người nào đó có tâm tình không tốt đi ra.
Mọi người lập tức thu lại biểu cảm và giữ im lặng.
Phó Du Thư nhìn như đã mấy ngày không ngủ, nếu gấu trúc tới cũng có thể coi cô ấy là đồng loại, quầng thâm dưới mắt còn dày hơn Khấu Tử Thư rất nhiều.
"Người mới đến văn phòng của chúng ta, Khấu Tử Thư, trước đó mọi người cũng đã biết rồi, sắp xếp thời gian tổ chức tiệc đón người mới mà mọi người đã nhao nhao trước đó đi, tôi không đi, tiểu Khấu, bàn trống bên kia là chỗ của em, ở văn phòng này em không cần phải câu nệ."
"Trưởng phòng Phó!" Thấy Phó Du Thư xoay người chuẩn bị trở lại văn phòng, Khấu Tử Thư vội vàng kêu lên ngăn cản.
"Sao vậy?" Vẻ mặt Phó Du Thư mệt mỏi nhưng vẫn cố làm dịu biểu cảm với người mới đến.
"Ngài, ngài thật sự không đi sao?" Nếu như đồng đội cũ của Khấu Tử Thư nhìn thấy đồng đội tàn nhẫn hơn cả sói của bọn họ vậy mà cũng có một mặt ngượng ngùng như một cô học sinh thế này, chỉ có thể sợ đến mức từ chức.
"Không, mọi người đi chơi đi, nhớ về nhà sớm."
"..." Khấu Tử Thư nhìn Phó Du Thư đi vào văn phòng, gương mặt có chút uể oải.
"Trong nhà trưởng phòng Phó xảy ra chuyện nên tâm tình không tốt, vụ án gần đây cũng không có tiến triển gì, nhưng em là người mới đến, chúng tôi nhất định sẽ đón gió tẩy trần cho em! Mặc dù trưởng phòng Phó không đi nhưng cô ấy mời cả văn phòng, ăn chùa thì ngu gì mà không ăn!"
Nhưng tâm tình Khấu Tử Thư lại không mấy vui, cô nàng cũng không phải là người thích những nơi náo nhiệt, cô nàng muốn tham dự bữa tiệc chỉ vì thần tượng của cô nàng, Phó Du Thư, ở đó thôi, nếu chị ấy không đi...! Bản thân đi cũng không có ý nghĩa gì.
Vì vụ án giết người trên đường đèo, mấy ngày nay Cục trưởng đang ở trong tình trạng áp lực cực cao, mấy cấp trên đều đang đợi câu trả lời chắc chắn, mấy ngày nay đầu của Cục trưởng đã trọc hoàn toàn, người ở dưới cũng bận như chó, buổi sáng Khấu Tử Thư mới nhậm chức, buổi chiều đã bị gọi đi họp.
"Việc thẩm vấn cha mẹ nạn nhân không có gì bất thường, công ty của họ vẫn đang sống dở chết dở như cũ, không có dòng vốn đáng ngờ nào.
Tuy nhiên, xét thấy nạn nhân có khối tài sản thừa kế lớn, mà họ đã nhắm đến từ lâu nên hiềm nghi này không thể xóa bỏ hoàn toàn."
"Không thể nào, dù sao đó cũng là con gái ruột của họ, vì tiền mà giết người thân ruột thịt sao?" Cảnh sát trẻ tuổi nói ra nghi vấn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!