Chương 8: (Vô Đề)

Hẳn là đã bị câu "lẽ thường tình của con người" mà Trần Thời Dữ nói làm cho chấn động, cũng có thể lần mất mặt này đã mang đến cho Từ Thanh Đào đả kích quá lớn…

Nên cô cũng quên luôn những lời nói thâm tình mà mỗi ngày cô đều gửi đúng giờ cho ông lớn để vun vén tình cảm sau hôn nhân.

Dù gì thì Từ Thanh Đào cũng chỉ muốn bồi dưỡng một đoạn tình cảm giả tạo sau hôn nhân chứ không phải là bồi dưỡng ra một đứa bé:D

Không biết có phải do trước khi đi ngủ đã nghĩ quá nhiều hay không mà cô đã mơ thấy một giấc mộng "kinh hoàng".

Trong giấc mơ ấy, Trần Thời Dữ mặc đồ ngủ, trông anh quyến rũ muôn phần, anh ngồi trong phòng ngủ của cô, còn cô thì ôm lấy anh từ đằng sau, nở nụ cười mờ ám: "Sao anh lại mặc đồ ngủ của Tống Gia Mộc thế?"

Sau đó, hình ảnh chợt thay đổi, bỗng dưng Tống Gia Mộc xuất hiện ở cửa, anh ta nhìn bọn họ đầy khiếp sợ, ngón tay thì run lẩy bẩy: "Hai người các người! Hoá ra hai người dám tằng tịu rồi vụng trộm có mang [*] với nhau!"

[*] Gốc là "châu thai ám kết". Nghĩa là tằng tịu với người khác rồi vụng trộm có con.

Còn Trần Thời Dữ thì vuốt ve bụng của mình mà thẳng thắn thừa nhận, nở một nụ cười đầy xấu xa: "Đúng rồi, chúng tôi đang có một đứa con đấy."

Từ Thanh Đào sợ đến tỉnh ngủ.

Tỉnh rồi mới thấy tối qua mình quên tắt máy tính, màn hình máy tính đã chiếu bộ phim truyền hình "Sự quyến rũ của người vợ" suốt cả đêm.

… Cô nói rồi mà, bảo sao diễn biến cốt truyện của giấc mộng đó lại quen thuộc đến thế?!

Từ Thanh Đào che mặt, hạ quyết tâm nhất định phải xem ít phim truyền hình cẩu huyết [*] lại.

[*] Cẩu huyết: "cẩu" là chó, "huyết" là máu, cẩu huyết nghĩa là máu chó, từ này dùng để chỉ những tình tiết/ tình huống trong phim, truyện gây ức chế cho người xem.

Hôm sau, lúc đi làm cô có nhìn thấy Lôi Minh Hàng, nhớ đến sự chật vật mà tối qua mình đã "dành riêng" cho anh ta, Từ Thanh Đào còn cho rằng hôm nay anh ta sẽ nghĩ ra mọi cách để gây khó dễ cho cô.

Nào ngờ, một buổi sáng trôi qua, Lôi Minh Hàng không hề tới gây phiền phức cho cô.

Từ Thanh Đào không nhịn được mà thấy kinh ngạc, vào buổi trưa, khi đến phòng trà nói chuyện phiếm với Nghiêm Linh thì cô mới biết đã xảy ra chuyện gì.

Quan hệ giữa hai người đột nhiên trở nên thân thiết sau lần cô đi phỏng vấn cùng với Nghiêm Linh

"Còn có thể là vì chuyện gì nữa chứ." Nghiêm Linh đập cốc cà phê xuống, chỉ thiếu nước viết hai chữ "xem kịch" lên trên mặt: "Bản thảo lần trước phỏng vấn Tống Gia Mộc vẫn chưa được thông qua kia kìa."

Sau nhiều ngày, bây giờ, khi nghe thấy cái tên Tống Gia Mộc một lần nữa, Từ Thanh Đào còn cho rằng mình vẫn sẽ thấy hơi hơi khó chịu.

Nhưng phản ứng đầu tiên lại là nghĩ đến giấc mộng phi thực tế hồi sáng, suýt chút nữa là cô đã phun hết cà phê ra ngoài.

Không biết vì sao nữa, nhưng dáng vẻ của Trần Thời Dữ trong mơ mới là thứ khiến cho lòng người "khắc ghi đậm sâu".

Tư thế ngồi uyển chuyển yêu kiều, trông anh đẹp đẽ vô cùng.

Từ Thanh Đào dựa người vào bên cạnh quầy cà phê, nghĩ đến gì đó: "Không phải Lôi Minh Hàng nói tổng chủ biên là họ hàng của anh ta à, thế mà cũng chặn bản thảo của anh ta à chị?"

Sau khi trở mặt, Từ Thanh Đào dứt khoát chẳng thèm gọi chức danh phó chủ biên nữa.

"Em tin anh ta chém gió à?" Nghiêm Linh trừng mắt: "Không phải tổng chủ biên chặn bản thảo của anh ta đâu, mà là phía bên Tống Gia Mộc bác bỏ."

Từ Thanh Đào ngừng lại: "Vì sao vậy chị?"

Nghiêm Linh: "Ai biết được. Buổi sáng nghe Dương Hân nói, hình như là trục trặc vấn đề cá nhân, phương diện tình cảm hay sao ấy?"

Vấn đề tình cảm cá nhân à?

Từ Thanh Đào cười lạnh một tiếng: "Loại đàn ông cặn bã vứt bỏ bạn gái ngay ngày lãnh giấy đăng ký kết hôn như anh ta ấy hả, đổi sang một tiên nữ đến tô hồng cũng không qua nổi đâu, nếu anh ta lên báo thì việc đầu tiên em làm là sẽ tố cáo anh ta có tác phong không đàng hoàng!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!