Trước khi tan làm, phó chủ biên Lôi Minh Hàng tuyên bố tối nay sẽ tổ chức một bữa tiệc liên hoan.
Team building [*] của tòa soạn tạp chí sẽ được tổ chức mỗi tháng một lần, buổi liên hoan do Lôi Minh Hàng tự tổ chức lần này chỉ đơn giản là đang làm phí phạm thời gian nghỉ ngơi của mọi người mà thôi.
[*] Team building: "Team" là "Together Everyone Achieve More" – Mọi người cùng nhau đóng góp để gặt hái nhiều hơn, hay có nghĩa là đội/ nhóm. Còn "building" là xây dựng. "Team building" có nghĩa là "xây dựng đội nhóm". Team building là hoạt động vô cùng cần thiết để đại đa số các doanh nghiệp, công ty tổ chức với sự đóng góp của các cá nhân, bộ phận, phòng ban nhằm gắn kết các nhân viên và xây dựng tinh thần đoàn kết.
Đặc biệt là đối với những công ty có thiếu đi sự gắn bó hoặc tồn tại những mâu thuẫn ngoài mong muốn giữa các nhân viên.
Từ Thanh Đào không thèm suy nghĩ gì mà từ chối ngay.
Cô không muốn phí thời gian ăn cơm cùng với tên đàn ông dầu mỡ [*] này, xin cảm ơn.
[*] Dầu mỡ (): Thường dùng để miêu tả khái quát đặc thù của kiểu người không chú trọng chăm sóc vóc dáng, lôi thôi lếch thếch, không gọn gàng, ăn nói thô lỗ, có những hành vi khiến người khác "nổi hết da gà". Trong trường hợp này, hình tượng "tên đàn ông dầu mỡ" có thể hiểu nôm na là người khiến người khác thấy khó chịu và phát ngấy lên bởi con người họ.
Kết quả là, cô vừa mới từ chối xong thì Lôi Minh Hàng đã gửi tin nhắn WeChat cho cô.
So với sự ám muội đến mức "quen tay quen chân" của ngày trước, thì, sau khi Từ Thanh Đào từ chối thẳng thừng lời mời gặp mặt lúc nửa đêm từ anh ta, Lôi Minh Hàng bắt đầu nói chuyện lạnh nhạt với cô hơn hẳn.
[Tối nay là bữa tiệc liên hoan của bộ phận, cô cho tôi một lý do không đi.]
Từ Thanh Đào nhìn thấy tin nhắn này thì chỉ biết trợn tròn mắt.
Trong lòng anh ta còn không rõ lý do là gì hay sao?
Hẳn là sự im lặng của cô đã chọc tức Lôi Minh Hàng.
Ngay sau đó, đối phương lại gửi tin nhắn tới.
[Từ Thanh Đào, nói thật đi, chẳng lẽ là cô cảm thấy tôi có ý gì với cô thật ư?]
[Bây giờ không còn trẻ con như trước đây nữa, loại người như cô ấy à, ngoài đường có cả đống, một ông chú như tôi mà lại đi thích một đứa nhóc như cô chắc? (cười che miệng)]
Người như tôi mà ngoài đường có cả đống?
Từ Thanh Đào tức đến nỗi bật cười, nhưng vẫn phải nén cơn chán ghét cuồn cuộn trong lòng, đáp lại một câu: [Phó chủ biên, dạ dày tôi khó chịu.]
Nhìn thấy ba chữ phó chủ biên, Lôi Minh Hàng không vui cho lắm.
Tạm thời nhóm của họ vẫn chưa có tổng chủ biên, do đó, mọi người đều ngấm ngầm thừa nhận Lôi Minh Hàng chính là tổng chủ biên, chỉ có mỗi mình Từ Thanh Đào cứ gọi anh ta là phó chủ biên.
Sau mấy giây, WeChat của Từ Thanh Đào lại hiện lên tin nhắn mới.
Lôi Minh Hàng: [Người trẻ bây giờ có ai chưa từng bị đau dạ dày đâu chứ, phải luyện tập nhiều một chút, nâng cao sức đề kháng của cô lên đi.]
Lôi Minh Hàng: [Nhưng mà, nếu cô thật sự không thể đến bữa tiệc liên hoan của nhóm nổi, thế thì sắp xếp lại công việc của nhóm đi, giao cho tôi trước mười giờ tối nay.]
Đã nói đến mức này rồi thì dù Từ Thanh Đào có ngốc đến mấy cũng hiểu.
Không tham gia tiệc liên hoan thì phải tăng ca. Được thôi, tăng ca thì tăng ca, tăng ca cũng tốt, một mình cô âm thầm nỗ lực rồi đánh bại các đồng nghiệp.
Sau khi hoàn thành xong công việc nhóm thì đã là chín giờ tối.
Từ Thanh Đào duỗi eo, mở WeChat lên lướt xem tin nhắn.
Khung trò chuyện với Trần Thời Dữ nằm ở trên cùng, Từ Thanh Đào nhìn chằm chằm một lúc, đột nhiên nổi hứng muốn quấy rầy anh.
[Chào buổi tối 0v0! Chắc chắn ai nói những ngôi sao trên bầu trời đẹp đẽ là người đó chưa từng nhìn thấy đôi mắt của anh, nếu ngoại hình xinh đẹp có thể giết chết người khác, thế thì em đã sớm bị anh giết đến mức không toàn thây rồi.] [*]
[*] Về cách xưng hô ở chỗ này, mình có lý giải lý do mình để vậy ở cuối chương bạn nhé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!