Trong một khoảnh khắc, Từ Thanh Đào chợt thấy hối hận trước quyết định nhất thời nông nổi mà bước vào cuộc hôn nhân chóng vánh này.
Chắc cô không rơi vào tình thế "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa" đâu nhỉ?
Nhìn hai câu nói ngắn ngủi của Trần Thời Dữ, thậm chí, cô không cần nghĩ gì quá nhiều mà dáng vẻ "tôi là nhất" của người đàn ông kia cứ đập thẳng vào mặt cô.
Chưa có người đàn ông nào mời cô ăn cơm mà lại có thái độ chảnh chọe đến vậy, Trần Thời Dữ mời cô ăn trưa, chắc không phải là cơm chém đầu đâu nhỉ?
Cô nghiêm túc bật máy tính lên, gõ vào website: [Vừa làm giấy kết hôn mà đã không vượt qua nổi, xin hỏi làm sao để ly hôn, online chờ, rất gấp.]
Trong nháy mắt, Baidu [*] đã hiện ra đáp án mới: [Bạn yêu, hiện nay có thời hạn ba mươi ngày để làm giấy ly hôn nhé.]
[*] Baidu (, pinyin: Bǎidù) là một công cụ tra cứu do Công ty hữu hạn kỹ thuật mạng trực tuyến Bách Độ thiết kế vào năm 2014. Hiện nay Baidu là công cụ tìm kiếm lớn thứ hai trên thế giới chỉ sau Google, tuy nhiên, thị trường chính của Baidu chỉ là ở Trung Quốc đại lục chứ chưa tấn công mạnh sang thị trường thế giới như Google.
Thế nên, điều này cũng đồng nghĩa với việc, sau ba mươi ngày nữa, cô không chỉ trơ mắt nhìn người yêu cũ và chị gái mình hạnh phúc viên mãn động phòng, mà cô còn phải chịu cảnh bị chồng vứt bỏ một lần nữa à?
…
Cô dùng khuôn mặt vô cảm gập máy tính lại, tự dưng cô thấy mình vẫn nhịn tiếp được.
Dù sao, chuyện nhỏ không nhịn thì sẽ làm hỏng việc lớn, có công mài sắt có ngày nên kim.
Hơn nữa, chỉ đơn giản là đi ra ngoài ăn một bữa cơm trưa thôi mà.
Mặc dù Trần Thời Dữ đã thực hiện được một bước nhỏ, nhưng Từ Thanh Đào cô đây lại đang tiến một bước dài trên con đường báo thù gã đàn ông bội bạc.
Nghĩ tới đây, Từ Thanh Đào bỗng cảm thấy cái tính nết khó ở của Trần Thời Dữ cũng chẳng khó nhịn đến thế.
Mặc kệ đàn ông có thái độ phách lối cỡ nào đi chăng nữa, khi ở trong chăn thì anh ta cũng sẽ phải dịu dàng.
Bà Trần đúng không?
Nhất định là cô phải có được vị trí này!
…
Chiếc xe Bentley đỗ ở đường phụ bên trái cao ốc Kim Mậu.
Lúc Từ Thanh Đào đến nơi, dường như đối phương đã đợi cô được một lúc, người đàn ông ngồi trong xe, anh mặc áo khoác có cổ đứng màu đen trông khá thông thoáng, khoá áo khoác kéo lên hết cỡ nhưng vẫn lộ ra chút da thịt ở phần cần cổ thon dài.
Từ Thanh Đào nhớ, từ trung học là anh đã bắt đầu thích kéo hết khóa kéo lên, đồng phục mùa thu bên trong áo khoác đồng phục mùa thu, cách anh mặc quần áo là phong cách đặc biệt có một không hai trên toàn trường.
Làn da Trần Thời Dữ tái nhợt, môi mỏng lại hơi đo đỏ, màu mắt đen láy hiếm thấy, mắt một mí trông bạc tình và lạnh lùng, trông anh càng giống như quỷ hút máu ẩn dật, chân dài vai rộng, lưng mảnh khảnh, đôi chân dài như không có chỗ để, gập lại thành hình dáng khá đẹp mắt, có lẽ, dù là nhân vật trong truyện tranh thì chẳng ai có thể phác hoạ được tỉ lệ đẹp đến nhường ấy.
Cho dù có ngồi thì cũng như là không có xương vậy, anh tựa lưng vào ghế kiểu ấy chẳng nghiêm túc chút nào cả, trông lười nhác vô cùng.
Dường như anh cũng đã chú ý tới cô.
Ánh mắt Trần Thời Dữ rời khỏi điện thoại, ngước mắt mà nhìn cô.
Đối diện với công cụ có sức chiến đấu mạnh mẽ nhất sẽ hỗ trợ cô vả mặt gã đàn ông tồi trong tương lai, Từ Thanh Đào treo nụ cười kinh doanh lên mặt mà ngọt ngào chào hỏi: "Anh Thời Dữ ơi, chào buổi trưa."
Tính ra thì, Trần Thời Dữ lớn hơn cô sáu tháng, gọi anh một tiếng "anh" cũng không có vấn đề gì to tát cả.
Hơn nữa, cũng đã kết hôn rồi mà, Từ Thanh Đào cảm thấy cô cứ gọi anh là "tổng giám đốc Trần này" rồi "tổng Giám đốc Trần nọ" nghe có vẻ hơi là lạ, gặp chồng mà cứ như là đang gặp khách hàng vậy, thế thì cô biết phải vun vén tình cảm thế nào đây?
Việc thay đổi cách xưng hô chính là bước đầu trong công cuộc "rút ngắn khoảng cách".
Quả nhiên, sau khi Từ Thanh Đào dùng giọng điệu nũng nà nũng nịu, ỏn a ỏn ẻn ấy mà gọi anh như thế…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!