Chương 50: (Vô Đề)

Từ Thanh Đào cảm thấy Trần Thời Dữ đang ám chỉ cô.

Nhưng cô không tìm ra được chứng cứ:)

Nói đến đây, coi như cô hoàn toàn không còn khẩu vị để ăn tiếp nữa.

Trong đầu toàn là hai câu nói kia của Trần Thời Dữ.

Hai bên má dần dần ửng đỏ.

Sau khi ăn cơm xong, hiếm khi cô không chui vào phòng ngủ, đắm chìm trong thế giới nhỏ của mình.

Mà lại ngoan ngoãn ngồi trên ghế sô pha, ôm chặt chiếc gối hồ ly xấu xí, sắp nhổ hết lông đuôi của bé hồ ly đến nơi luôn rồi.

Trong đầu tự dưng nảy ra một suy nghĩ.

Vậy, ý của Thời Tiểu Dữ.

Chắc là có thể theo đuổi nhỉ?

Có lẽ là do đang bệnh nên gấp, hoặc là ánh sáng chợt loé ban nãy trong đầu bị đứt do Thời Tiểu Dữ vẫn chưa hồi phục, nên bây giờ nó vẫn chưa được nối lại.

Thấy Trần Thời Dữ đi từ bếp ra, có vẻ như anh đang muốn đi vào phòng sách, cô chợt cất tiếng gọi anh lại: "Vậy anh cảm thấy nên theo đuổi như thế nào?"

Chỉ có hai người họ ở Bách Nguyên Nhất Hào.

Từ Thanh Đào có ý đồ nên mới hỏi câu này.

Liên tưởng đến câu hỏi lúc ăn tối của cô.

Trần Thời Dữ dừng bước, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc đầy vi diệu, như có hơi khó tin: "Em hỏi anh?"

… Hỏi thì sao hả?

Trưng vẻ mặt kinh ngạc như vậy ra để làm gì?

Dường như, trong thoáng chốc, bầu không khí trong phòng khách đã lặng ngắt như tờ.

Vả lại, chắc chắn không phải ảo giác của cô, cô cứ cảm thấy Trần Thời Dữ đang ôm tâm trạng cạn lời, hình như còn hơi bất đắc dĩ nữa.

Cuối cùng thì đầu óc Từ Thanh Đào cũng đã hoạt động trở lại.

Chợt ý thức được rằng, quả thật hành động thảo luận với Trần Thời Dữ về việc "làm thế nào để theo đuổi Trần Thời Dữ" khiến người ta rất cạn lời, thế là cô biết thân biết phận mà không nói gì nữa.

Ngay lúc cô tưởng Trần Thời Dữ sẽ không trả lời.

Trước khi đối phương mở cửa phòng sách, nghiêng người dựa trước cửa, lười biếng trả lời: "Trước khi theo đuổi người khác, thì phải để cho người ta tìm hiểu…"

Suýt nữa thì cắn trúng lưỡi, sau đó chuyển câu: "Quá khứ của bạn em chứ."

Quá khứ?

Từ Thanh Đào hoàn toàn không phát hiện ra điều gì từ giọng điệu của Trần Thời Dữ, chỉ cảm thấy quá khứ của mình không có gì đáng để tìm hiểu hết:)

Cuộc đời hai mươi bốn năm trước nát như quỷ thế kia cơ mà.

Nếu Trần Thời Dữ mà tìm hiểu hết, không chừng anh sẽ xách vali chạy lên tàu hỏa bỏ trốn ngay trong đêm ấy chứ T.T!!

Nhưng khi quay về phòng ngủ, cô vẫn giữ câu nói đó của Trần Thời Dữ trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!