Từ Thanh Đào nhìn rắm cầu vồng [*] của mình, cô cảm thấy mình nói năng cũng tốt đấy chứ.
[*] Rắm cầu vồng: Thường dùng để chỉ những người hâm mộ thổi phồng khoa trương về thần tượng của mình, toàn là ưu điểm, thậm chí thần tượng có đánh rắm thì cũng khen lấy khen để và nói nó là cầu vồng.
Khích lệ bản thân còn vô hình thổi phồng Trần Thời Dữ, đúng là hoàn mỹ mà, không thể tìm ra một lỗi nhỏ xíu nào luôn.
Có điều, cách một lớp màn hình, dường như Từ Thanh Đào cũng có thể cảm nhận được sự im lặng của đối phương.
Vào lúc cô tưởng cuộc tám chuyện đêm nay sẽ kết thúc, Trần Thời Dữ bỗng trả lời cô bằng một tin nhắn WeChat.
Ông nói gà bà nói vịt.
Khác xa so với tưởng tượng của Từ Thanh Đào
Trần Thời Dữ: [Không đăng giấy kết hôn à?]
Từ Thanh Đào: [?]
Trần Thời Dữ trông có vẻ thản nhiên mà nhắc đến chuyện này: [Buổi chiều thấy em chụp ảnh.]
Buổi chiều ư?
Từ Thanh Đào bỗng nhớ lại, quả thật là cô có chụp một tấm ảnh lúc cầm hai tờ giấy kết hôn.
Lúc ấy cô chỉ cảm thấy bùi ngùi xúc động, mới có một ngày mà Tống Gia Mộc đã thành vị hôn phu của người khác, mà cô thì cũng cùng người đàn ông xa lạ khác làm giấy kết hôn.
Chứ không phải là muốn chụp ảnh lưu niệm đăng lên bảng tin đâu, xin cảm ơn.
Mắt nhìn tin nhắn của Trần Thời Dữ, không hiểu sao Từ Thanh Đào lại có cảm giác rằng, hình như đối phương đang có ý chất vấn.
Không phải. Nhập vai cũng nhanh quá đi mất, đây là tiết mục cưới xong thì sinh lòng ghen tuông với người cũ gì gì đó hay sao?
Kịch bản này thích hợp với cặp đôi kết hôn chớp nhoáng đầy giả tạo như bọn họ sao?
Đương nhiên là, tuyệt đối không thể nói với Trần Thời Dữ những lời nói này.
Mặc dù không biết vì sao Trần Thời Dữ đồng ý kết hôn với mình, nhưng mục đích cô muốn kết hôn với anh lại vô cùng bẩn thỉu.
Một khi kế hoạch lấy ông lớn làm công cụ bại lộ, hẳn là cô cũng chẳng cần lăn lộn trong giới tài chính này làm gì nữa.
Lòng Từ Thanh Đào dâng lên chút chột dạ khó hiểu, cân nhắc một lúc lâu mà vẫn chưa biết nên trả lời thế nào.
Có lẽ là cô do dự quá lâu, khung trò chuyện lại trở về trạng thái đang soạn tin nhắn.
Dường như chợt nhớ ra điều gì đó, Trần Thời Dữ trả lời rất nhanh, nhưng lại cổ quái khó đoán [*]: [Không phải là không quen thể hiện tình cảm à?]
[*] Gốc là "âm dương quái khí" (), nghĩa là tính tình cổ quái, làm cho người ta không biết đâu mà đoán định.
À.
Có vẻ là anh đang nói đến tường nhà WeChat bỏ sót của cô và Tống Gia Mộc.
Trần Thời Dữ chậm rãi mà dung phản hồi: [Bây giờ cho em một cơ hội luyện tập đó.]
Như thể là đang bố thí cho cô vậy, giọng điệu vừa ngông cuồng vừa ngứa đòn.
Từ Thanh Đào: […]
Cơ hội kiểu này cô không cần cũng được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!