Nói thật, dù Từ Thanh Đào nói muốn bỏ giá xuống để theo đuổi Trần Thời Dữ.
Nhưng cô không có nhiều kinh nghiệm theo đuổi người khác thật.
Vậy nên, kinh nghiệm mấy năm ròng theo đuổi Tống Gia Mộc càng không đáng nhắc tới.
Nếu mỗi ngày cùng lên lớp, cùng ăn cơm, cùng về ký túc xá cũng có thể gọi là theo đuổi.
… Thì cô cũng đâu đến nỗi bị người ta đá ngay Cục dân chính:)
Nhớ đến đây, Từ Thanh Đào mới phát hiện ra rằng, thật ra, trong mấy năm ấy, ấn tượng của cô về Tống Gia Mộc rất mờ nhạt.
Đến với nhau cũng chỉ vì vừa lúc thi đậu cùng một trường đại học, gặp được đàn anh từng có hảo cảm hồi trung học trong cùng một chuyên ngành.
Một đôi trai tài gái sắc, cộng thêm việc họ đã từng quen biết nhau.
Tất nhiên Tống Gia Mộc học chung ngành thì sẽ đặc biệt chăm sóc một đàn em như cô.
Khi ấy Từ Thanh Đào vừa lên năm nhất, trạng thái tinh thần cực kỳ tồi tệ.
Có một quãng thời gian dài cần phải trị liệu bằng thuốc mới đi vào giấc được, khi đã vào giấc thì lại rất dễ bị thức giấc, dù cho đó chỉ là một tiếng động rất nhỏ.
Không nghĩ về nó nhiều còn đỡ, chiếc rương hồi ức bỗng bị mở tung ra.
Rất nhiều ký ức cô cố quên đi cứ thế mà bày ra ngay trước mắt.
Cô nhớ đó là năm đầu tiên Trần Thời Dữ ra nước ngoài.
Tốt nghiệp cấp ba chưa bao lâu mà đã đến kỷ niệm chín mươi lăm năm ngày thành lập trường trung học phụ thuộc.
Nhóm bạn học đã nhộn nhịp từ một ngày trước đó, bạn học cũ vừa bôn ba mọi miền đi học ào ào bàn nhau xem khi nào sẽ tụ tập họp lớp ở trường.
Nữ sinh ngoan ngoãn thời cấp ba trong lớp đã nhuộm tóc màu đỏ đầy thu hút, nam sinh hướng nội đã tìm được cô bạn gái đầu tiên cho mình.
Sau khi thi đại học xong, dường như đại học đã trở thành sân khấu mới đầy hăng hái, sau khi có được chút cảm giác thành tựu là đã không kịp chờ đợi muốn thể hiện cho bạn học cũ xem, nhóm bạn học cứ nhộn nhịp suốt cả ngày mới yên tĩnh lại.
Đến tối, có người thống kê trong nhóm lần này có những ai về trường.
Nhóm WeChat như nổ tung, mọi người đều đang hăng hái báo danh, sau đó trò chuyện.
Từ Thanh Đào như người ngoài cuộc.
Nói thật, cô chẳng có hứng thú gì với việc họp lớp, có thời gian thì chẳng thà xem thêm hai trang báo cáo.
Kết quả là, không biết ai nhắc một câu:
[Mấy bạn ở nước ngoài có ai muốn về không nào!]
Cứ thế, ánh mắt cô ngưng đọng lại ngay trên màn hình.
Người kia tiếp tục nói:
[Tôi đi hỏi xem sao]
[Lớp mình có ai ra nước ngoài lấy tiếng ấy nhỉ? La Mông, Trần Thời Dữ, còn ai nữa?]
Hình như chỉ mới một năm không nhìn thấy cái tên này.
Mà như đã vắng bóng từ kiếp trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!