Chương 48: (Vô Đề)

Nếu không phải vì hôm nay Từ Thanh Đào vừa được nhận lương thì chắc là cô sẽ không vung tay "mua sắc" đến mức này.

Có một khoảnh khắc não cô đã trống rỗng, chỉ có hơi thở nóng rực truyền bên môi, cạy hàm răng của cô ra, một mạch tấn công thẳng vào thành trì.

Như ý nghĩ có muôn vàn ngựa thần lướt gió tung mây, mở lễ hội âm nhạc hò hét trong đầu cô, gần như đã đốt cháy mọi thứ vào giây phút này.

Không biết sao lại nhớ đến một câu hỏi mình từng thấy rất lâu về trước trên Zhihu.

Đó là thời điểm cô vừa tốt nghiệp thạc sĩ và tham gia công việc, gần đến ngày kết hôn với Tống Gia Mộc, lúc đi làm, cô lướt mạng trong thời gian rảnh rỗi và đã nhìn thấy một câu hỏi.

[Chuyện dũng cảm nhất bạn từng làm trong đời là gì?]

Rõ ràng là đã qua nhiều năm, nhưng tại khoảnh khắc nhìn thấy câu hỏi này, cô vẫn nhớ rõ như in.

Từ Thanh Đào nhớ, rất ít khi mình để lại dấu vết gì trên Zhihu.

"Chắc là, hồi đi học từng làm liều mặc cho nguy cơ bị đuổi học mà trốn tiết?"

Có vài bình luận cười nhạo cô.

"Chuyện này mà cũng tính là dũng cảm ư?"

"Ngày nào tôi cũng trốn học đây này."

"Bị đuổi học thế thì nguy hiểm lắm đấy."

Sau này không nhận giấy chứng nhận với Tống Gia Mộc, cách một tháng sau, cô lại lướt thấy câu hỏi này trên trang chủ Zhihu của mình.

Hình như nó đã hot lên, nhưng vì câu trả lời của cô quá nhàm chán nên chìm xuống dưới cùng.

Không biết bắt nguồn từ tâm lý gì, Từ Thanh Đào bỗng chỉnh sửa đáp án của mình.

"Còn có lúc thực tập bất chấp nguy hiểm và khả năng bị đuổi việc mà cầu hôn người ta."

Đó có thể là…

Hai việc vô cùng khó tin, khó tin nhất mà cô từng làm trong đời.

Cũng là hai việc duy nhất cô chỉ vì bản thân mình, không màng tất cả mà tranh đấu.

Mãi đến khi môi bị cắn một cái, giọng Trần Thời Dữ vang lên bên tai.

Họ cách nhau rất gần, có lẽ trước giờ chưa từng gần đến thế, thế nên giọng anh mơ hồ không rõ, khẽ chấn động rồi truyền vào tai, làm tai cô ngưa ngứa.

"Hôn mà cũng mất tập trung?"

Không biết chữ "hôn" chọc trúng chỗ nào của cô.

Từ Thanh Đào chợt nhận ra mình đang ở trong hoàn cảnh nào.

Trần Thời Dữ buông lỏng gáy cô, anh lùi ra sau.

Cảm giác môi lưỡi chạm nhau như vẫn còn kích thích từng lớp thần kinh của não, hơi thở nóng bỏng của anh quấn quýt cùng cô, ngay cả đầu ngón tay cũng nghe thấy nhịp đập nơi con tim mình.

Ba phút dài như ba mươi phút, cảm xúc mềm mại ẩm ướt khiến đầu cô tê dại, lúc tách nhau ra còn mang theo sợi tơ trong suốt, Từ Thanh Đào cảm thấy mình sắp đứt hơi tới nơi rồi.

Ngực phập phồng đến mức mình cũng hơi sợ, tháng tám chưa được xem là quá lạnh, Từ Thanh Đào đã đeo khăn choàng cổ, bên ngoài khoác áo dệt kim hở cổ.

Da cô trắng vô cùng, dù khi ấy không có ánh sáng rọi vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!