Chương 45: (Vô Đề)

Hai ngày nghỉ trôi qua trong chớp mắt.

Nhưng đối với Từ Thanh Đào mà nói, nó lại dài dằng dặc như một thế kỷ.

Trong hai ngày ngắn ngủi mà có quá nhiều chuyện đã xảy ra, thế nên, hôm thứ hai đi làm, khoảnh khắc cô quẹt thẻ bước vào công ty, thì cô đã cảm nhận được ánh nhìn từ cả công ty.

Mặc dù trung bình mỗi cư dân mạng chỉ có ký ức trong vòng bảy giây, nhưng bạn bè trong cuộc sống thực tế không chỉ nhớ nhiêu đấy.

May mà Từ Thanh Đào làm phóng viên, cô vẫn có thể bình tĩnh đối diện với camera phát sóng trực tiếp, huống chi là ánh nhìn từ mọi người như thế này.

Phát huy phương pháp "chỉ cần mình không ngại thì người ta sẽ ngại", cả đoạn đường phải lãnh đủ loại ánh nhìn đánh giá nhưng cô vẫn có thể đi thẳng đến vị trí làm việc của mình.

Trên đường còn gặp được Lôi Minh Hàng – người đã lâu không gặp.

Dẫu sao cũng là phó chủ biên trước kia của mình, dù lúc trước từng ầm ĩ không vui, cộng thêm việc sau đó cô nhảy đến bộ phận khác, nhưng lúc chạm mặt nhau ở công ty thì Từ Thanh Đào vẫn lịch sự chào hỏi anh ta.

Đây chính là thể diện giả tạo chốn công sở. jpg

Vả lại, kiểu người như Lôi Minh Hàng thích được người khác tôn kính và nịnh bợ, lấy đó để thể hiện nhân cách quyến rũ lãnh đạo của mình.

Trước kia thấy Từ Thanh Đào chào thì anh ta đều lạnh lùng cao quý mà gật đầu một cái cho xong, thậm chí, có những lúc ghi hận trong lòng thì sẽ lơ cô luôn.

Hôm nay Từ Thanh Đào vẫn chào hỏi một câu "Chào buổi sáng phó chủ biên" như mọi ngày.

Không ngờ, anh ta tự nhiên khựng lại, tay cầm ly cà phê cũng hơi mất tự nhiên, sau đó thì vô cùng lịch sự mà trả lời lại: "Chào buổi sáng."

Từ Thanh Đào ngạc nhiên, còn tưởng anh ta đã bị quỷ nhập.

Kết quả là, Lôi Minh Hàng vẫn chưa nói hết, anh ta đột nhiên nói tiếp: "Tôi thấy sắc mặt cô không tốt lắm, đúng lúc vợ tôi vừa mang đặc sản táo đỏ từ quê lên, lát nữa tôi đưa cho cô nhé?"

Nói rồi, Lôi Minh Hàng ho khan một tiếng.

Bấy giờ Từ Thanh Đào mới hoàn hồn lại được: "À, không cần đâu, cảm ơn phó chủ biên."

Lôi Minh Hàng bảo: "Không sao. Không phải là việc phiền phức gì, dù bây giờ cô đã chuyển đến tổ quốc tế, nhưng có chuyện gì trong công việc cần giúp đỡ thì cứ việc tới tìm tôi."

Khi về lại chỗ làm việc, Từ Thanh Đào vẫn cảm thấy kỳ lạ.

Cô quay đầu sang rồi nói với Nghiêm Linh: "Chị nhìn thấy chưa, hôm nay Lôi Minh Hàng sao thế, bị người ta nhập vào rồi à?"

"Bị nhập?" Nghiêm Linh cười: "Chị thấy lúc trước anh ta từng quấy rối em, sợ bây giờ em thanh toán nợ cũ với anh ta đấy."

Thoáng ngập ngừng, chị ấy trêu ghẹo: "Đúng không bà chủ?"

Đoán cái là biết, chắc là Nghiêm Linh cũng thức tới sáng để hóng tin tức hôm tối thứ sáu rồi.

Nhắc đến chuyện này là lại bật chế độ ba hoa lên.

Dưới bộ mặt vừa đe dọa vừa dụ dỗ "hôm nay em mà không thành thật khai báo thì đừng mong được đi làm", Từ Thanh Đào chỉ đành kể sơ sơ hai ba câu về chuyện giữa mình và Trần Thời Dữ.

Đương nhiên cô đã lược bớt việc cô muốn Tống Gia Mộc tức chết nên mới kết hôn với Trần Thời Dữ, "tô hồng" thành có giao thiệp với Trần Thời Dữ trong công việc, sau đó cảm thấy hợp nên đã đi đến hôn nhân.

Nghiêm Linh nghe xong, cả nửa ngày sau vẫn chưa hết kinh ngạc: "Vậy nên Tống Gia Mộc là người đá em hôm nhận chứng lúc đầu, về sau người kết hôn với em là chủ tịch Hằng Gia á?!"

Từ Thanh Đào yếu ớt gật đầu: "Chị hóng hết tin tức rồi mà, sao mà trông chị có vẻ kinh ngạc quá vậy."

"Không phải." Nghiêm Linh vỗ vào mặt mình: "Chỉ là, chị cảm thấy cuộc đời em ảo quá đi thôi, tiểu thuyết cũng không dám viết vậy đâu. Bây giờ chị đang nghi ngờ mình là NPC [*] hay người qua đường A trong truyện ngôn tình nào đó."

[*] Non

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!