Từ Thanh Đào đã quên mất mình trả lời Trần Thời Dữ thế nào.
Thậm chí còn không nhớ bánh kem chưa ăn xong trong phòng khách đã bỏ vào tủ lạnh hay chưa, khi cô hoàn hồn lại thì thấy mình đã ngồi trên giường lớn trong phòng ngủ.
Phòng ngủ của Từ Thanh Đào cũng trang trí theo phong cách thương vụ đơn giản của Bách Nguyên Nhất Hào, y hệt như phòng ngủ của Trần Thời Dữ, sát cửa sổ bên phải là cửa kính sát đất.
Không biết cơn mưa phùn đã rơi rả rích ngoài cửa từ khi nào. Phía ngoài cửa kính sát đất là ban công rộng rãi, nối với ban công phòng Trần Thời Dữ, chỉ cách nhau một lớp kính ở giữa.
Cửa kính sát đất chưa đóng kín lộ ra khe hở nhỏ, hơi nước của ngày hạ chí mông lung bay vào, còn cả mùi của mấy chậu bách hợp cô trồng ngoài ban công lúc rảnh rỗi.
Lành lạnh bay vào mặt, cuối cùng làm đầu óc bị thiêu đốt chết máy chạy trở lại.
Vô thức ôm gối ôm chó bắp cải trên giường.
Từ Thanh Đào bất giác nuốt nước miếng, sau đó khẽ liếm môi.
Rõ ràng đã mười mấy phút trôi qua kể từ khi chạm môi với Trần Thời Dữ.
Nhưng cô cứ cảm thấy trên môi vẫn còn cảm giác ẩm ướt.
Sau đó, mặt dần đỏ ửng lên.
A a a a!!
Á á á á á á!!!
Trong đầu chỉ còn lại tiếng hét của chính mình.
Từ Thanh Đào ngã mạnh xuống giường, sau đó điên cuồng lăn qua lăn lại.
Tóc và quần áo vốn dĩ khá ngay ngắn mà lại vì hành động phát điên lúc này của cô làm nhăn nhúm cả.
Thế! Mà! Cô! Đã! Hôn! Trần! Thời! Dữ!
Ừ nhỉ, cũng đâu có gì lạ đâu.
Dù sao bọn họ cũng là vợ chồng hợp pháp đã lãnh giấy chứng nhận mà.
Nhưng bỗng nhiên tim đập nhanh quá.
Mặt cũng nóng quá, gì vậy nhỉ?
Không những thế, não bộ vì quá ngạc nhiên mà dừng suy nghĩ, bây giờ cũng đã chầm chậm nhảy ra rất nhiều suy nghĩ.
Chợt nhớ đến lúc Thời Tiểu Dữ hôn mình mang theo hương bạc hà mát lạnh, cô không kìm được mà thấy kinh ngạc.
Có nên cảm thán "không hổ là ông lớn" hay không nhỉ, thế mà lại lén lút súc miệng sau lưng cô!!
May mà sau khi ăn lẩu xong cô đã súc miệng.
Không thì nụ hôn đầu đời có vị lẩu sẽ khiến cô nhớ mãi đến già mất, cảm ơn:)
Cố gắng để bản thân mình tĩnh hơn đôi chút, Từ Thanh Đào xem đồng hồ mới phát hiện đã sắp hai giờ sáng rồi.
Nhưng cô vẫn tỉnh như sáo, khoác áo khoác vào rồi ra ngoài ban công hóng gió, để mình bình tĩnh lại.
Kết quả, không ngờ là khi cô vừa bước ra, thì đã thấy Trần Thời Dữ cũng đang ở ban công cạnh bên một cách đầy trùng hợp.
Hình như anh mới bước ra không lâu, trên tay anh còn cầm ly cà phê, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen chưa cài hết nút, anh ngắm nhìn cảnh đêm của Vân Kinh, trông có vẻ rất giống với kiểu tổng tài vài phút kiếm được trăm tỷ ngày mai để nhà họ Vương phá sản trong tiểu thuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!